William Tô
Một mùi trà cực phẩm luôn - cảm giác thật sự là một đặc ân khi được thưởng thức dù chỉ là một chút hương thơm tuyệt vời này. Mình đã tìm kiếm một mùi hương có nốt trà thật ấn tượng mà không bị lẫn chút cam chanh nào suốt một thời gian dài, và Russian Tea thường được nhắc đến cùng với những chai mình cực kỳ thích. Đọc được thông tin là người tạo ra mùi này cũng chính là "phù thủy" đứng sau Bois d'Ascese (mùi hương mà với mình gần như là thiên đường) thì mình quyết định phải thử em này ngay lập tức. Và trời ơi, nó ngon kinh khủng, nhất là lúc mới xịt. Cái nốt trà thật vốn dĩ rất khó nắm bắt và nhanh bay, nhưng ở đây nó lại bao quanh mũi mình trong những làn hương khói, ấm nóng và có chút trái cây, cực kỳ mạnh mẽ và không thể nhầm lẫn được. Với mình, nó mang cảm giác rất tự nhiên, chi tiết và đẹp đẽ. Phần nền khói sâu đến mức mình cứ ngỡ có cả gỗ cade, nhưng có lẽ đó chỉ là gỗ bạch dương thôi. Bình thường thì bạc hà và hoa bất tử là hai nốt hương có thể làm hỏng cả một chai nước hoa đối với mình, nhưng trong em này, chúng lại cực kỳ "ngoan", hòa quyện cùng trà một cách rất lịch sự. Một chút da thuộc mềm mại và tự nhiên làm nền cho tất cả. Mọi thứ đều cực kỳ hợp lý, ngay cả nốt mâm xôi cũng nghe rất sang và thật, chứ không phải kiểu mùi trái cây tổng hợp nồng nặc như trong phòng thí nghiệm. Nói chung là ngon đến mê mẩn, độ tỏa hương lúc đầu cực tốt và độ lưu hương thì siêu đỉnh - bám trên da mình tận 9h luôn. Nghe thì có vẻ cực kỳ lôi cuốn đấy, nhưng thực ra vẫn có vài "điềm báo" không hay. Thứ nhất là giá quá chát, kể cả với dòng niche, nhất là sau khi Masque Milano chơi chiêu khi bán chai 35ml với giá bằng cả chai 100ml trước đây. Thứ hai là mình rất nể kiến thức của tác giả blog Kafkaesque (dù mình không đồng tình với họ ở nhiều mùi khác), và bài "bóc phốt" Russian Tea của họ thực sự rất gắt, chỉ ra hàng loạt lỗi kỹ thuật nghiêm trọng. Dù mình không đủ chuyên môn để hiểu hết những lỗi đó, nhưng nó làm mình bắt đầu nghi ngờ về thứ mà mình đang ngửi. Và nghiêm trọng nhất là: càng dùng lâu, mình càng thấy nó có nét tương đồng đến kỳ lạ với Tuscan Leather của Tom Ford, hoặc đáng lo hơn là Rasasi La Yuqawam – cái mùi mà có nhiều cảm giác "gạt tàn thuốc" hơn và chẳng có chút nét đẹp nào của trà như Masque Milano, nhưng giá chỉ bằng 1/4 mà độ sướng thì cũng ngang ngửa. Vậy nên mình vẫn đang cực kỳ phân vân. Yêu nó, muốn nó, nhưng không đủ tiền, lại còn nghi ngờ không biết có đáng tiền không. Thế rồi ngửi lại một lần nữa là lại muốn mua tiếp. Ôi cái sự mâu thuẫn này! Đúng là cái tên của Russian Tea mà...