Ok, tui phải nói thẳng luôn... tui mê em này xỉu. Thử tới 5 mẫu rồi giờ là chốt luôn một chai full trên kệ. Nói thiệt là để tôn trọng mọi người với cả người thân tui nữa, tui đã cố gắng quên đi cái cảm giác hồi đầu mỗi khi ngửi thấy em Ambiguite này (tên cũ) là nó lại gợi nhớ tới mấy cái mùi kinh khủng như: căn hộ ẩm mốc, răng miệng không vệ sinh, sàn nhà tắm ẩm ướt đầy vi khuẩn, hay thậm chí là mùi nệm bị tè... Hồi đó tui đang hỗ trợ một người bạn trong cộng đồng cải thiện thói quen vệ sinh, và cái mùi hỗn tạp kinh dị trong không gian của ông ấy mỗi lần tui ghé thăm nó cứ hiện lên rõ mồn một mỗi khi tui ngửi thấy em này, làm tui ghét cay ghét đắng luôn. Nhưng mà... tui cứ bị nghiện, cứ muốn ngửi rồi lại muốn xịt lên người vì nó vừa có cái gì đó cực kỳ tuyệt vời, vừa gây nghiện kinh khủng!
Không có cái gì tạo được cái aura ấm áp, béo ngậy mà kiểu "thở" nhẹ nhàng như thế này luôn. Khó tả lắm, nhưng nó chắc chắn có cái độ "funk" kiểu thực vật, giống như cái mùi béo ngậy đầy mê hoặc của mấy loài cây nắp ấm trong rừng sâu ấy. Nó không phải kiểu mùi xanh mướt hay mùi thân cây, cũng không phải mùi lá mục đâu... mà nó là kiểu thực vật, kiểu ẩm sương mù, có chút nồng của gia vị xay (như cumin, ngò rí, caraway) và một tông hoa màu vàng sáp sáp, kiểu như cái nét funky trong Vol de Nuit hay mùi ylang sâu trong Chanel 5 bản edc ấy. Rồi còn có cả chút mùi khô khốc, nồng nồng kiểu chuồng trại của Hyrax nữa. Tui thấy mấy cái mô tả kiểu sáp, dầu, hay mặn nhẹ là khá chuẩn rồi đó. Kiểu béo ngậy của rừng rậm, mặn mòi của long diên hương, hay kiểu mùi tóc và gối của người yêu vào một buổi sáng mùa hè. Nó vừa cổ điển nhưng lại chẳng giống ai cả, kiểu như sự kết hợp giữa Monsieur Lanvin, một chút Kouros, một chút Kiehl's, rồi cái độ "thịt" của long diên hương trong Sonnet XVII... Nói chung là một mùi hương cực kỳ độc bản, cổ điển, đầy không khí và có cái độ "funk" nồng nàn trên da.
À, còn hai chuyện nữa. Thứ nhất là bên Marlou phục vụ đỉnh của chóp luôn. Không hiểu sao họ gửi đồ từ Pháp về tận chỗ tui ở Saskatchewan mà còn nhanh hơn cả bưu điện địa phương gửi thư giữa các tỉnh nữa. Hàng không bị rò rỉ, ship rẻ, mẫu thử thì cho cực kỳ hào phóng, mọi thứ đều được đóng gói cực kỳ chỉn chu và sang xịn mịn. Thứ hai là, tui ghét phải nói điều này lắm, nhưng tui cảm giác hồi còn tên là "Ambiguite", em nó mạnh hơn nhiều. Cái lọ mẫu cũ của em Ambiguite dù đã khô cạn cả năm rồi mà chỉ cần mở nắp ra là mùi vẫn nồng nặc, còn bản chai full với mấy mẫu mới này thì xịt ra hay ngửi ở vòi xịt cũng không thấy cái độ "bùng nổ" như trước nữa. Dù vậy thì mùi hương vẫn y hệt, vẫn mạnh mẽ và đầy cá tính. Tui chỉ là hơi tiếc cái cảm giác chỉ cần chấm một giọt nhỏ lên ngực là thơm nồng nàn cả ngày thôi. Nhưng mà nói chung, đây vẫn là một trong những chai yêu thích nhất của tui.