Charlie Lý 2
Tui mê cái review 5 sao này của Luca Turin xỉu luôn. Mọi người biết rồi đó, 5 sao là hiếm lắm luôn á. Ổng ví von kiểu như một thương nhân ngồi bên con đường tơ lụa, phải lục lọi giữa hàng trăm món đồ linh tinh để tìm ra báu vật. Và thỉnh thoảng, ổng cảm giác như vừa tìm thấy một vùng đất mới đầy bí ẩn, chỉ được hé lộ qua vài món đồ cổ hay mấy câu chuyện ly kỳ thôi. Korrigan là chai thứ tư mà ổng thấy như bước ra từ một vương quốc miền núi xa xôi nào đó, vừa có nét thành kính lại vừa mang không khí lễ hội; một vùng đất Shangri-La nơi mà hội đồng quản trị chính là các nhà chế tác nước hoa Pháp ở độ tuổi ngũ tuần: Mark Buxton, Bertrand Duchaufour, Annick Ménardo và giờ là Thomas Fontaine. Những cái tên đầu tiên mà ổng biết về vùng đất huyền thoại này là qua Comme des Garçons 2 [1999] và Timbuktu [2004], tiếp đến là Patchouli 24 [2006] của Le Labo. Điểm chung của chúng là một bầu không khí vừa thanh tao mà lại vừa "ngon lành", kiểu như sự kết hợp giữa mùi nhang trầm với bánh gừng, giống như một tiệm bánh được vận hành bởi các thiên thần vậy đó. Ý tưởng này thực ra không mới, kiểu như Bois des Iles tuyệt mỹ của Chanel hay Vol de Nuit có phần lộn xộn hơn nhưng vẫn cực phẩm của Guerlain. Tuy nhiên, cái mới ở đây chính là sự trong trẻo như bầu trời đêm mà các nguyên liệu và cấu trúc hiện đại có thể tạo ra. Korrigan có lẽ là chai "ngon" nhất trong số đó, nhưng có thể sẽ hơi ngọt và béo quá với một số người. Riêng tui thì mê ngay từ lần đầu ngửi thử ở Los Angeles luôn. Cô nhân viên bán hàng đưa cho tui miếng thử mùi với cái nhìn như kiểu thách thức tui không thấy nó tuyệt vời ấy. Không cần phải đe dọa tui đâu cô gái ơi. Lubin, một cái tên từng lẫy lừng rồi bị lãng quên, nay đã thực sự trỗi dậy từ đống tro tàn. Tui cảm thấy đây là mùi hương xuất sắc nhất của nhà Lubin từ trước đến nay và chắc chắn là một cực phẩm vượt thời gian.