Mình định review chai này lâu lắm rồi mà cứ chần chừ mãi vì thực sự là khó tả quá. Nó có mùi béo ngậy kiểu bơ và các loại hạt (mình đã tìm kỹ xem có hạt dẻ hay hạt phỉ rang không mà không thấy, chắc là do sự kết hợp giữa cỏ hương bài với mấy nốt khác tạo ra), ban đầu thì có một lớp khói mỏng nhưng tan nhanh lắm. Thay vì là mùi caramel, mình thấy nó giống như "ý niệm" về caramel vậy, nghe hơi khó hiểu nhưng nó là sự pha trộn giữa vị ngọt sữa và chút mặn, không hẳn là caramel nhưng chắc chắn ai ngửi cũng sẽ liên tưởng đến nó. Mà cái nét mặn mặn đó mới là thứ làm nên sự đặc biệt của chai này theo ý mình: nó giúp mùi hương hòa quyện vào da thịt đến mức đôi khi mình chẳng phân biệt được đâu là mùi cơ thể mình, đâu là mùi nước hoa nữa.
Nốt da thuộc phải một lúc mới lên, nhưng khi lên rồi thì nó làm cả mùi hương trở nên cực kỳ cuốn hút và có chiều sâu. Nó xuất hiện đúng lúc mình bắt đầu thấy hơi ngấy cái sự ngọt ngào lúc đầu và muốn tìm kiếm cái gì đó khác biệt hơn. Có một khoảnh khắc mình hơi "hết hồn" khi sự kết hợp giữa da thuộc, vị ngọt và các loại hạt tạo ra một mùi hơi lạ, làm mình liên tưởng đến mùi đất nặn Play-Doh. Nhưng rồi như một phép màu, nốt rượu cognac và whiskey ập đến làm cái mùi đất nặn đó biến mất ngay lập tức. Đến lúc đó, Korrigan đã làm được một điều cực kỳ đỉnh là vừa quyến rũ chết người, vừa mang lại cảm giác cực kỳ thoải mái và tự nhiên. Nó làm mình nghĩ đến kiểu người quyến rũ một cách đầy khó chịu – kiểu người mà chẳng cần cố gắng gì cả, chính cái sự "không cố gắng" đó lại làm họ sexy hơn. Lúc này, Korrigan toát lên vẻ tự tin, gần gũi mà không hề bị lố hay nhàm chán. Khi hương dần nhạt đi, các nốt hương động vật xuất hiện làm tăng thêm nét phong trần, sexy, tạo ra cảm giác giống như mùi da thịt ấm áp (theo nghĩa tích cực nhất nhé). Có cả nhụy hoa nghệ tây xuất hiện thoáng qua ở cuối, nhưng nói thật là nếu không đọc note trước thì chắc mình cũng chẳng nhận ra đâu.
Các nốt gỗ và bách xù thì rất nhẹ, gần như không nhận ra, nhưng chúng cứ âm thầm ở phía sau suốt quá trình biến chuyển của mùi hương. Sự khô ráo của chúng là điểm cân bằng hoàn hảo, nếu không thì cái hỗn hợp nốt hương này sẽ dễ bị ngọt lịm và nhàm chán lắm. Đặc biệt là bách xù mang lại một chút đắng nhẹ kiểu thảo mộc mà mình chưa từng thấy ở loại nước hoa nào trước đây, nhưng giờ nghĩ lại thì thấy nó hợp cực kỳ. Nói chung, chai này có thể tóm gọn là: dùng những thứ quen thuộc để tạo ra một trải nghiệm hoàn toàn bất ngờ. Ai mà thấy thích mấy cái nốt hương này, dù chỉ là một chút thôi, thì mình cực kỳ khuyên nên thử nhé. Đáng đồng tiền bát gạo lắm!