Vẻ đẹp nằm ở sự cân bằng. Ở đâu cũng có cái gọi là nghệ thuật của sự tinh tế. Người Ý có khái niệm "sprezzatura" – kiểu vẻ ngoài có vẻ bất cần nhưng thực chất là được tính toán kỹ lưỡng để biến những thứ khó nhằn trở nên thật tự nhiên. Người Nhật thì có "shibusa" hay "iki" để tôn vinh sự nhẹ nhàng, kín đáo. Rồi còn có câu "Tiền bạc lên tiếng, nhưng sự giàu có lại thì thầm". Sự tinh tế đôi khi còn quyền lực hơn cả sức mạnh thô bạo, sự cân bằng còn ấn tượng hơn bất kỳ thái cực nào. Tui nghĩ đó chính là triết lý của nhà Hermès. Từ dòng mainstream đến Hermessence, luôn có một sợi dây xuyên suốt về sự tinh tế và tiết chế, dù không phải ai cũng thích. Dòng Hermessence cực kỳ đắt, một khi đã vượt ngưỡng 300 USD cho 100ml thì cái sự "bất cần có tính toán" đó cũng bắt đầu khó cảm hơn. Với tui, có mấy chai trong dòng Hermessence tui sẵn sàng vứt vào sọt rác luôn (như Myrrhe Églantine chẳng hạn). Nhưng Ambre Narguilé thì không. Thật sự là nó khiến cái sự "giàu có thì thầm" của tui phải gào thét để móc hầu bao mua bằng được chai full size.
Danh tiếng của Ambre Narguilé là hoàn toàn xứng đáng. Nó đẹp và là "bản mẫu" cho dòng hương này. Cách phối trộn đúng là bậc thầy, đúng chất Jean-Claude Ellena. Nào là gia vị, nhựa cây, thuốc lá, vanilla rồi mật ong. Với những nguyên liệu đậm đặc và nặng ký như vậy, lẽ ra nó phải là một mùi hương đặc quánh, dính dớp. Nhưng không hề. Nó ngọt nhưng không quá ngọt, đậm đà nhưng không bị ngấy, cay nồng nhưng không quá gắt. Cái hay nhất là thay vì nặng nề, nó lại như đang bay bổng. Cái chất mỏng manh như một lớp voan – đặc trưng trong các tác phẩm của Ellena – được thể hiện cực kỳ xuất sắc ở đây. Nó lột tả hoàn hảo chủ đề: những loại gia vị ngoại lai, mùi khói thuốc lá ngọt ngào, mật ong chảy trên đồ ngọt, hay nhựa cây cháy trong lò – nhưng tất cả đều được thực hiện với sự cân bằng, thanh lịch và duyên dáng. Nếu muốn làm một mùi hương ồn ào và nặng nề với những nốt hương này thì dễ ợt, như chai Oajan (tui cũng khá thích vì nó có nét riêng với hoa mộc tê) là một con quái vật về độ bám tỏa. Ambre Narguilé không hề yếu, tui dùng được tầm 6-7 tiếng, tỏa hương khá mạnh trong 2 tiếng đầu, nhưng nó không phải kiểu "gào thét" vào mặt người khác.
Bình thường tui không phải fan của mấy mùi quá nhẹ nhàng đâu. Tui thích kiểu mạnh mẽ, đậm đặc, tỏa hương xa và bám lâu, có chiều sâu và quyền lực. Nhưng tui lại cực kỳ yêu Hermès. Tui nghĩ sự tinh tế nếu làm không khéo sẽ rất tệ. Nó phải là "sự bất cần có tính toán" chứ không phải là sự hời hợt. Có nhiều mùi tui thấy quá nhạt nhòa và "cân bằng" đến mức vô vị, thậm chí cả mấy sáng tạo khác của Ellena như Voyage d'Hermès EDT tui cũng thấy hơi quá kín đáo. Nhưng Ambre Narguilé thì khác. Dù tui cũng thích sự "hung hãn" của Oajan, nhưng cuối cùng tui vẫn sẽ chọn mua Ambre Narguilé. Đây là một mùi hương đẹp, được pha trộn và cân bằng hoàn hảo, biến những thứ lẽ ra phải nặng nề trở nên thanh thoát, trong trẻo mà vẫn giữ trọn vẻ huyền bí, lạ lẫm. Đó là lý do vì sao nó được coi là một huyền thoại. 9.5/10