Vi Quách
Cảm giác giống như kiểu mình đang nắm tay người thương bước vào một quán pub địa phương vào một đêm đông lạnh giá vậy. Kiểu tình yêu đang ở giai đoạn chớm nở ấy, không phải kiểu "vượt qua sóng gió cùng nhau" đâu, mà là kiểu "ôi trời ơi, hình như đây chính là định mệnh của đời mình rồi" ấy. Tui thấy cực kỳ thoải mái và thư giãn, nhưng không đến mức lơ là người ấy hay những câu chuyện họ kể. Kiểu như mình có thể ngồi nghe họ kể về cuộc đời họ, từ trước đến tận lúc gặp mình, suốt hàng giờ liền mà không chán. Hai đứa cùng đặt tay lên cánh cửa bước vào quán, rồi nhận được những lời chào hỏi thân tình từ mấy khách quen đang ngồi tán gẫu bên quầy bar gỗ. Có thêm vài người nữa bước vào, rồi hai đứa mình chọn một chiếc bàn ngồi xuống, tay vẫn nắm chặt tay nhau. Cảm giác như đang ở nhà vậy đó. Chẳng có ai trong quán mải mê selfie hay dán mắt vào điện thoại cả. Chẳng ai quan tâm đến Instagram hay Twitter gì hết. Mọi người cứ thế sống thật với bản thân mình thôi. Họ cũng giống như mình, đang tận hưởng sự kết nối giữa người với người một cách thuần khiết nhất, không màu mè, không phân biệt, chẳng mưu cầu gì cả. Tui cứ thế siết nhẹ tay người thương, nghĩ về cái khoảnh khắc bình dị đến lạ lùng này, nhưng đồng thời nó lại là một trong những trải nghiệm tuyệt vời và phấn khích nhất cuộc đời mình. Rồi bỗng cửa quán mở ra, một người đàn ông bước vào. Mọi người đồng thanh chào đón, còn ông ấy thì mỉm cười và cởi mũ ra.