“Muốn có cái sạch thì phải có cái bẩn.” Câu nói này thực sự rất đúng khi nói về nước hoa. Mùi hương luôn có sức quyến rũ và đầy tính riêng tư, đôi khi ta ngửi thấy một mùi gì đó chỉ đơn giản vì ta đang thở, và đó là lý do nước hoa trở thành một trải nghiệm cực kỳ nội tâm. Với tôi, Eau D’Hermès hiện lên như một mùi hương bám rễ sâu sắc vào sự gợi cảm, vì nó mang hơi thở của cơ thể, ấm áp và có chút gì đó "đẫm mồ hôi". Có lẽ không phải cố ý, nhưng thứ mà tôi cảm nhận được ở Eau D’Hermès chính là mùi da thịt – không phải kiểu thô ráp, mà là kiểu da thịt đã qua sử dụng, chưa tắm rửa, nhưng lại đầy sự yêu chiều. Từ năm 1951, Hermès đã nhờ Edmond Roudnitska tạo ra một mùi hương mô phỏng lại hương thơm từ bên trong những chiếc túi da của họ. Kết quả là một mùi hương mang tính cá nhân cực cao, một sự giao thoa giữa nét bình yên và sự xô bồ của bản năng động vật.
Nếu phải dùng một từ để tóm gọn Eau D’Hermès, tôi sẽ chọn "gợi ý", hay như Luca Turin từng gọi là "Nước hoa của Quỷ". Mở đầu là cấu trúc cam chanh tươi mát, nhưng ngay sau đó là sự xuất hiện đầy ám ảnh của những nốt hương "bẩn". Nó bao phủ cả một dải phổ khứu giác: từ gỗ, hoa, gia vị đến cam chanh và cả những nốt hương nồng đậm. Nó giống như một sự kỷ luật, ngăn nắp kiểu quân đội, nhưng rồi lại bị phá vỡ bởi sự trưởng thành đầy nam tính của cơ thể. Có một sự đối lập thú vị giữa nốt cam chanh mọng nước chơi đùa cùng oải hương, và một góc khác là sự hòa quyện giữa gia vị, đặc biệt là cumin, thảo quả, chút xạ hương và da thuộc. Thay vì xung đột, chúng lại khớp với nhau như một mảnh ghép hoàn hảo. Nói vui một chút, tôi hay đùa rằng Eau D’Hermès có mùi giống như những chàng trai trẻ đầy sức sống, mồ hôi nhễ nhại nhưng lại được ướp trong hương cam tươi mát. Một sự nam tính đầy thanh lịch và mạnh mẽ.
Eau D’Hermès thực sự là một sự chiêm nghiệm về con người. Câu hỏi đặt ra là: Đây là "cái sạch được làm cho bẩn đi" hay "cái bẩn được làm cho sạch lại"? Nó tượng trưng cho sự trần trụi một cách đầy tinh tế. Điều làm tôi trăn trở mãi là các nốt hương động vật được xử lý quá tốt, đến mức đôi khi ta quên mất sự "bẩn" đó. Ở tầng hương cuối, các nốt gỗ cổ điển như tuyết tùng, đàn hương và gỗ bạch dương hòa quyện cùng da thuộc, được làm mềm đi bởi vanilla và đậu tonka. Sự xuất hiện của phong lữ và nhài tạo thêm chút đắng nhẹ, giúp kiềm chế sự nồng đậm và tạo nên một kết thúc kem mịn màng đầy bất ngờ. Eau D’Hermès kết thúc ở một nốt cao đầy pheromone, nơi sự "bẩn" bị nhầm lẫn với sự gợi cảm đầy lãng mạn. Tôi thường dùng chai này để nuông chiều bản thân, để lại một vệt hương cay nồng và khói đầy lôi cuốn phía sau.