Mới xịt vài phút đầu, mình thấy mùi hương này rất ấm, tươi và bùng nổ với các nốt cam chanh, tiêu cùng vị trà xanh cam hơi đắng. Sau khoảng 15 phút, mình bắt đầu cảm nhận được chút gia vị thảo mộc mang hơi hướng nam tính – hơi đắng, chủ yếu là vị gừng sắc sảo, có chút cảm giác như mùi xà phòng và thoang thoảng chút nhục đậu khấu ấm áp. Tổng thể mùi hương vừa ấm, vừa cay nhưng vẫn rất sảng khoái, dù có xịt hơi nhiều thì khi khoác lên mình vẫn thấy khá nhẹ nhàng, không hề bị gắt.
Tầm một tiếng sau, mùi hương dịu lại rõ rệt, trở nên xanh mát hơn, có thêm chút bạc hà và nhẹ nhàng hơn, trong khi hương chanh tươi vẫn là nốt hương dễ nhận thấy nhất. Khi ngửi sát da, các nốt hương thảo mộc đậm đà và cay nồng sẽ chiếm ưu thế, còn lớp hương tỏa ra xung quanh lại mang tông tươi mát, nhẹ nhàng của chanh, tiêu và bạc hà.
Chỉ sau 3 - 4 tiếng, mùi hương trở nên rất mờ nhạt, chỉ còn cảm nhận được khi ngửi sát da thôi. Lúc này nó có mùi gỗ khô kèm chút chanh. Thú thật là mình suýt tưởng mùi bị biến chất trên da mình luôn, vì đoạn cuối nó cứ trở nên cay và khô khốc, tạo ra một kiểu mùi đất, bụi bặm, kiểu như mùi rượu lâu năm hay mùi ẩm mốc trong hầm rượu ấy.
Mandragore là một mùi hương xanh mát, đầy lôi cuốn. Lúc đầu, nó hứa hẹn một trải nghiệm khứu giác vượt thời gian nhờ sự kết hợp khéo léo giữa các nốt hương dịu nhẹ và tươi mát, cực kỳ unisex. Chính vì thế mà mình thấy hơi thất vọng khi những tông mùi đất đậm đà vừa mới bắt đầu phát triển thì "câu chuyện" lại kết thúc đột ngột và tan biến mất. Mình cảm giác Mandragore đang cố tỏ ra quá tinh tế, thay vì trở nên khiêm tốn, dễ dùng và gần gũi hơn với những người bình thường như tụi mình.