Tui tự nhận mình là fan cứng của nhà Frederic Malle luôn, tui mua sạch sành sanh mọi chai họ làm (trừ mấy mùi citrus nha, trời ơi tui ghét citrus lắm). Nhưng tui cũng thừa biết là có những chai cực kỳ đáng tiền, còn số khác thì... chỉ là cái "thuế fan" mà tui phải trả thôi. Ví dụ như em mới ra mắt gần đây - Synthetic Jungle, một mùi hương xanh mướt hiện đại nghe đồn là lấy cảm hứng từ Chanel No. 19. Ôi, mùi xanh, note yêu thích của tui! FM, brand yêu thích của tui! Brand yêu thích làm ra note yêu thích, nhưng kết quả thì... hơi bị hụt hẫng.
Note chính (theo cảm nhận của tui): ớt chuông xanh, vỏ táo xanh, hoa linh lan kiểu trừu tượng.
Mở đầu làm tui nhớ mông lung đến De Profundis — cái mùi hoa cúc xanh, cay và mọng nước, có lẽ là mùi hoa cúc đỉnh nhất rồi — nhưng rõ ràng là Ann Flippo không mặn mà gì với hoa cúc cả, nên đoạn đầu bị làm phẳng và thu hẹp lại thành note ớt chuông xanh (khả năng cao là note hoa dạ lan hương). Sự thanh tao, tối giản của linh lan bao quanh mùi hương như một lớp voan trắng, nhưng khi mùi dịu xuống thì nhân vật chính mới lộ diện: một note vỏ táo xanh cực kỳ thanh lịch. Đừng hiểu lầm nha, tui không nói về kiểu mùi nước ngọt nhân tạo rẻ tiền hay kiểu mứt táo chua ngọt đâu, mà là mùi của lớp vỏ táo mịn màng, nguyên bản, có chút hương phấn đặc trưng; rồi nó được điểm xuyết thêm chút chua sâu kiểu như giấm của quả lý chua đen. Mùi này tuyến tính đến mức gần như nhàm chán. Đến tầm đó là nó chẳng thay đổi gì mấy, cứ thế mà tan dần vào không khí thôi.
Thơm không? 6.6/10. Thú vị không? 6.5/10.
Toàn bộ hiểu biết của tui về Galbanum là dựa trên Chanel No. 19, nhưng trong Synthetic Jungle, tui chẳng thấy bóng dáng galbanum đâu cả - mà cái này cũng không hẳn là xấu, vì nhiều người không thích cái mùi đắng, xanh, kiểu "giòn rụm" và hơi chát của No. 19 đâu. Nên là mấy bà/mấy ông cứ yên tâm mà dùng Synthetic Jungle nhé. (À, nếu ai thực sự mê galbanum và muốn một bản phối hiện đại thì tui gợi ý Tom Ford Vert de Fleur, một con hàng galbanum cực đỉnh).
Dù với tui em này hơi bị tuyến tính gây thất vọng, nhưng nó vẫn có ưu điểm riêng. Frederic Malle hay nói "Nước hoa là dành cho con người", và em này phản ánh đúng triết lý đó luôn. Nó thực sự hòa làm một với người mặc: đôi khi bạn còn quên mất là mình đang xịt nước hoa, nhưng nó sẽ khẽ khàng xuất hiện vào những khoảnh khắc tình cờ, một cái vẫy tay, một cú xoay người hay lúc bạn hất tóc; nó mờ ảo và trừu tượng, không hề hét lên kiểu "Trời ơi bạn thơm mùi táo quá!", mà nó là một cái vibe, một bài thơ bất ngờ, như một bông hoa cài áo vô hình trên ve áo vậy, cực kỳ thanh lịch mà không cần phải phô trương.