Người dùng ẩn danh
Mình cảm giác như mình sinh nhầm thời vậy. Giá mà được sống vào những năm 50 hay 60 thì chắc mình đã được tận hưởng trọn vẹn cơn sốt nước hoa tông xanh của thập niên 70 rồi. Mình cực kỳ mê mấy mùi xanh – kiểu như galbanum, vetiver, cỏ cây, thảo mộc... mình có một sự thiên vị tự nhiên cho chúng. Nếu ở thời đó, mình chắc chắn sẽ xịt No. 19 hay Private Collection đến mức "tới bến" luôn. Nhưng mình lại sinh ra vào thời đại mà thay vì thưởng thức những huyền thoại đó như một làn gió mới, mình lại có cơ hội để cảm nhận nhà Malle. Khi nghe tin một trong những thương hiệu yêu thích nhất thế kỷ 21 của mình ra mắt Synthetic Jungle – một mùi hương lấy cảm hứng từ những dòng xanh kinh điển như No. 19 hay Private Collection – mình đã cực kỳ háo hức. Thế nhưng, khi đọc phần giới thiệu, mình lại thấy hoang mang vô cùng. Họ dùng những từ đối lập kiểu như "hiện đại" và "cổ điển", "tự nhiên" và "tổng hợp", "siêu thực" và "huyền ảo" đặt cạnh nhau, làm mình cứ ngỡ Malle đang cố tình đánh đố người dùng vậy. Và khi thực sự ngửi Synthetic Jungle, mình thấy đúng là như thế. Nếu bạn nghĩ No. 19 hay Private Collection đã là đỉnh cao của tông xanh rồi, thì hãy chuẩn bị tinh thần đi. Trong khoảng 30 phút đến một tiếng đầu tiên, và cả suốt thời gian còn lại của mùi hương, những tính từ như "cổ điển" hay "tự nhiên" hoàn toàn không khớp. Thay vào đó, "hiện đại", "tổng hợp" và "huyền ảo" mới là chuẩn xác. Nó giống như một bộ phim khoa học viễn tưởng vậy: một tương lai xa xôi nơi công nghệ bùng nổ, con người khám phá vũ trụ, và cây cối được nuôi trồng trong những nhà kính công nghệ cao cực kỳ sạch sẽ, vô trùng. Những mảng màu xanh ở đây siêu bão hòa, rực rỡ đến mức trông cực kỳ phi thực tế – y hệt như đang xem trên màn hình 4K vậy. Đó chính là mùi của Synthetic Jungle. Khác với sự mộc mạc, có chút phấn nhẹ của các dòng xanh cũ, Synthetic Jungle mang một cảm giác bóng bẩy, mượt mà và xuyên thấu như thủy tinh. Malle nói đây là hiệu ứng của nguyên liệu tổng hợp mô phỏng mùi quả lý chua đen. Mình thấy cũng hợp lý, vì cái vị trái cây ở đây không hẳn là mùi hay vị của quả, mà nó giống như "màu sắc" của quả hơn – kiểu như ánh sáng đi qua lăng kính tạo ra dải màu tím vậy. Nó cực kỳ đẹp, được pha trộn rất tinh tế và đầy màu sắc. Phần đế rêu và patchouli khá tĩnh nhưng vẫn bám sát chủ đề. Nói thật là nghe hơi kỳ, nhưng cảm giác đầu tiên hiện lên trong đầu mình là mùi của một cái thùng máy tính sau khi chạy liên tục nhiều giờ; không hẳn là mùi kim loại hay nhựa đâu, mà là cái cảm giác nóng ấm và hơi ẩm tỏa ra từ đó. Đây là một mùi hương cực kỳ táo bạo và đầy tính thách thức. Nó không kết nối bạn với thiên nhiên một cách tình cảm như những năm 70, mà nó là một bản anh hùng ca viễn tưởng làm biến dạng hoàn toàn nhận thức của bạn về tự nhiên. Phải mất khá nhiều lần xịt mình mới thực sự hiểu và "cảm" được nó. Nếu muốn thử, hãy kiên nhẫn nhé, vì không phải ai cũng sẽ bị chinh phục đâu, nhưng riêng mình thì đã hoàn toàn đổ gục rồi.




























