Nốt hương chính: Lý chua đen chua ngọt, phong lữ xanh mọng nước, da thuộc IBQ nhẹ tênh.
Nói ngắn gọn thì em này giống như sự kết hợp giữa Philosyko và Bandit, hoặc kiểu Le Sillage Blanc phiên bản hiện đại hóa. Chính xác hơn thì đây là một mùi "hoa hồng" (thực ra là phong lữ) xanh mướt, chua ngọt và cực kỳ mọng nước, sau đó là một lớp nền da thuộc IBQ kiểu thảo mộc, đắng và hơi hướng hổ phách.
Mở đầu là vị lý chua đen chát nhẹ, rồi chuyển sang chua ngọt chỉ sau vài giây. Nó đi kèm với một nốt xanh mát, cay nồng kiểu tông lạnh, nghe đâu là một loại gia vị đặc biệt từ Nepal. Đừng tưởng nó sẽ biến thành hoa hồng mứt nhé! Sau khi vị quả mọng qua đi, cái hiện lên là tông xanh mọng nước kiểu quả sung. Kiểu như Philosykos hay Elephant của Zoologist ấy, nhưng không có cái nét kem ngậy đâu. Cái sự xanh này suýt chút nữa là thành mùi kim loại rồi, nhưng may là nó dừng lại kịp lúc, đọng lại một chút cảm giác mát lạnh như bạc hà. Cái tông xanh mọng nước kiểu quả sung này chiếm sóng suốt hàng giờ liền, có khi còn thoang thoảng cả táo xanh nữa.
Đến lúc mình bắt đầu thấy ngán cái mùi quả sung xanh mướt không hồi kết đó, thì bất ngờ thay, một lớp nền da thuộc như "bóng ma" lảng vảng trên da: nó hơi ngọt kiểu hổ phách, có chút bùi bùi, nhưng ẩn sâu bên dưới là tông IBQ đắng, kiểu thảo mộc hoặc mùi kim loại. Cái nốt này mình thấy rất quen, giống hệt phần đáy của Bandit. Cá nhân mình thấy cái nốt này chẳng giống da thuộc tí nào cả, chắc là do Germaine Cellier đặt tên thế rồi mọi người cứ thế gọi theo thôi. Khi JCE làm Bandit, ông ấy làm rất có gu: phiên bản này mượt mà và nhẹ nhàng hơn nhiều. Đến cuối cùng, khi mọi thứ ngọt hay hổ phách biến mất, thứ còn lại duy nhất là cái lõi thảo mộc/kim loại đó. Thú thật là mình thấy em này không đáng để mua nguyên chai. Nếu muốn tìm một mùi hoa hồng xanh mọng nước, mình sẽ chọn thẳng sang Diptyque, kiểu Philosykos hay L’ombre dans L’eau, vừa rẻ hơn lại vừa chuẩn.