Harry Quang Lợi
Với mình, mùi này gợi nhớ đến Fleur de Peau. Tầng hương cuối cũng chỉ là một mùi skin scent rất nhẹ, thật đáng tiếc vì mình vốn muốn một phiên bản đậm mùi hơn của em Diptyque này!
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Với mình, mùi này gợi nhớ đến Fleur de Peau. Tầng hương cuối cũng chỉ là một mùi skin scent rất nhẹ, thật đáng tiếc vì mình vốn muốn một phiên bản đậm mùi hơn của em Diptyque này!
Mùi hương này thực sự gây lú vì khi nghe cái tên Heaven Can Wait, người ta thường nghĩ đến sự gợi cảm, quyến rũ hay chút gì đó ma mị... nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Đáng lẽ họ nên đặt tên là Hell Can Wait mới đúng, vì ấn tượng đầu tiên của mình chỉ là: "đinh hương, đinh hương, lại thêm đinh hương, rồi đinh hương, hình như là quả sung?, rồi lại đinh hương, rồi đến mùi phấn, phấn, và cả mùi nước giặt nữa. Làm sao mà gợi cảm cho nổi? Có lẽ khi lên da nó sẽ khác, kiểu như Not A Fragrance của JHAG hay Glossier You – những mùi hương kiểu tiệp da, không có gì thực sự đột phá hay khác biệt cả. Đừng để cái tên đánh lừa nhé, đây là một mùi hương cực kỳ trong trẻo và ngây thơ. Điều này có thể sẽ rất tuyệt với một số người, và mình biết là có vài đồng nghiệp của mình cũng rất thích mùi hương này.
Chẳng biết nói sao về em này nữa... Ấn tượng đầu tiên là mùi hương này giống như sự pha trộn giữa Dans Tes Bras (mùi hương Maurice Roucel tạo ra cho Frederic Malle) và Touche Finale của nhà Jovoy. Có lẽ mình cần thêm thời gian để cảm nhận rõ hơn, chứ hiện tại thì thấy cũng bình thường, không có gì đặc sắc...
Mình không nhớ là lần cuối mình hào hứng với một siêu phẩm mới từ nhà Frédéric Malle là từ hồi Superstitious cách đây 7 năm luôn ấy. Là một fan cứng của nhà này, mình đã kỳ vọng cực kỳ nhiều vào Heaven Can Wait. Nhất là khi nghe bảo em này là mùi Iris (nốt hương yêu thích của mình) lại còn được nhào nặn bởi Jean-Claude Ellena (một trong những "phù thủy" mùi hương mình mê nhất). Nhưng bất ngờ là HCW không hề mỏng manh, trong trẻo kiểu "màu nước" như phong cách thường thấy của bác Ellena đâu. Dù Iris vẫn chiếm sóng chính, nhưng em nó lại rất táo bạo với sự kết hợp của trái cây và gia vị. Nghe qua thì thấy em này giống như một bản "mix" đầy thú vị từ các cực phẩm trước đây của nhà Malle: có chút gia vị của Noir Epices, sự hoàn hảo tinh tế của Iris Poudré, và cả cái ấm áp của xạ hương trong Dans Tes Bras nữa. Mở đầu là nốt Iris phấn mịn, cảm giác rất mộc mạc và chuẩn chỉnh. Sau đó là sự xuất hiện của mận, một sự kết hợp khá bất ngờ nhưng lại cực kỳ ăn ý, tạo nên độ ngọt mọng nước. Tuy nhiên, nốt Iris khô ráo, phấn mịn không hề "chơi một mình" mà hòa quyện rất tốt với các thành phần khác. Tiếp đến là các loại gia vị, nổi bật nhất là đinh hương, rồi sau đó là tiêu Jamaica. Một chút xạ hương thoang thoảng giúp mùi hương thêm ấm áp, dù mình không thấy em này quá gợi cảm, nhưng cái sự ấm áp, cay nồng của xạ hương lại mang hơi hướng đó. Càng về sau, nốt cỏ hương bài mang lại cảm giác khô và mộc mạc, bù đắp rất tốt cho tổ hợp Iris-gia vị. Mình không thấy mùi hoa mộc lan rõ lắm, nhưng lại có một cảm giác kem mịn kiểu như mùi đất nặn Play-Doh ấy. Ngoài ra còn có cả dưa lưới và đào nữa, tạo nên sự chuyển biến khá đa dạng. Lớp hương cuối cùng đọng lại là sự ấm áp của xạ hương, quay trở lại với nốt Iris phấn mịn cùng chút đinh hương và dưa lưới. Cuối cùng, nó tan dần thành một mùi hương da thịt (skin scent) đầy ấm áp, cay nồng và phấn mịn. Về độ tỏa và lưu hương thì ở mức trung bình thôi, em này bay mùi khá nhanh. Đây là một mùi hương unisex, dùng được quanh năm. Nhìn chung, dù mình thấy em nó hơi "loạn" một chút, thiếu đi sự mượt mà, gắn kết hoàn hảo như mình kỳ vọng, nhưng tổng thể đây vẫn là một bản phối Iris đầy gia vị và trái cây cực kỳ thú vị. Mình vẫn cực kỳ thích em này. 4/5 nhé.
Mở đầu là một lớp màn mờ ảo, mang lại cảm giác hơi mát và phảng phất sắc xanh của hoa thủy tiên trắng cùng hương diên vĩ bột, gợi nhắc đến phong cách của Chanel N°19 Poudre. Sau đó, mùi hương nhanh chóng chuyển mình sang nốt hoa cẩm chướng đơn độc, mượt mà như nhung với vị cay nồng đầy kích thích. Sắc thái này nằm đâu đó giữa Serge Lutens Vitriol d’Oeillet và Prada’s Infusion d’Oeillet, nhưng nghiêng về phía Lutens nhiều hơn. So với Prada, HCW cay nồng và phức hợp hơn, nhưng lại không quá gắt hay "mạnh bạo" như Lutens; thay vào đó, HCW toát lên vẻ nữ tính và tinh tế rõ rệt. Đây chắc chắn là mùi hương mà những tín đồ của hoa cẩm chướng, hoặc những ai đang tiếc nuối khi Vitriol trở thành phiên bản độc quyền của Bell Jar Paris, nhất định phải thử. Trước khi những ai vốn coi bảng note hương và thông cáo báo chí như "kinh thánh" nhảy vào thắc mắc rằng "làm gì có hoa cẩm chướng!", thì xin chia sẻ rằng trong nghệ thuật chế tác nước hoa, đinh hương và cẩm chướng thường được dùng thay thế cho nhau vì cả hai đều có thành phần chính là cùng một hợp chất thơm: eugenol. Bản thân hoa cẩm chướng vốn dĩ đã mang mùi hương gợi nhớ đến đinh hương.
Mình cũng thuộc dạng fan của nhà Frederic Malle luôn ấy. Cứ hãng nào ra mùi gì là mình lại múc, trừ mấy mùi cam chanh ra (mình ghét cam chanh cực kỳ). Nhưng dạo này cảm giác như mình đang phải đóng "thuế fan" vậy. Mùi mới nhất là Heaven Can Wait của "phù thủy" Jean Claude Ellena (JCE) làm mình thấy khá mông lung. Không biết là chất lượng đang đi lên hay lại là một cú lừa nữa đây? Các nốt hương chính: - Đinh hương xuyên suốt - Mix gia vị nóng - Bánh cà rốt - Mùi đất nặn ngọt ngọt Mô tả mùi hương: Cái mùi đinh hương cực kỳ rõ nhưng lại có cảm giác hơi khét, kiểu như mùi than cháy ấy (có khi là do hạt cà rốt chăng?). Bên dưới đó là những nốt gia vị nóng và khô, có thể là từ hạt tiêu đỏ. Đóng vai phụ cho đinh hương là mùi bánh cà rốt ngọt, hay chính xác hơn là kiểu cà rốt được hầm ngọt. Mùi diên thảo (iris) khá trung tính, chỉ thấy thoang thoảng khi ngửi từ xa thôi. Thỉnh thoảng lại có chút gì đó lạnh, mùi tinh bột, kiểu như mùi lúc mình vừa cắt một củ khoai tây sống ấy. Bạn sẽ thấy được chút gì đó béo ngậy, mượt mà của diên thảo nếu thực sự cố gắng tìm kiếm, chứ vì cái nét quyến rũ đó bị chôn sâu cả mét dưới lớp bột gia vị khô khốc rồi. Khi mùi hương ổn định lại, nó sẽ ra kiểu nốt "cẩm chướng" như mấy bạn review khác nói, với mình thì đó là cái nền đinh hương chủ đạo cộng thêm chút ngọt kiểu nước hoa (vanilla, đào hay mận gì đó?). Có người sẽ gọi đây là mùi "đất nặn" ngọt ngọt, không biết có đúng không nhỉ? Đến cuối cùng, khi mùi hương lắng xuống, mình thấy có một tông nền quen thuộc, nằm đâu đó giữa mùi đá lửa và mùi bánh mì nở xốp, chắc là do aldehyde chăng? Cái mùi này mình chưa gọi tên chính xác được. Vài lời nữa: Về lý thuyết thì đây là một tác phẩm tốt. JCE giống như một bậc thầy ngôn từ đang viết một truyện ngắn vậy: súc tích, logic, không thừa một chữ và mọi thành phần đều đặt đúng chỗ, nhưng vẫn để lại khoảng trống cho người ta tự cảm nhận. Tuy nhiên, nó lại không hợp gu mình. Mình đã kỳ vọng một mùi diên thảo béo ngậy, quyến rũ hòa quyện cùng gia vị ấm áp, nhưng rốt cuộc thứ mình nhận được lại là một mùi gia vị khô, nóng, bụi bặm và đầy cảm giác bột từ đầu đến cuối. Nếu bạn đang tìm kiếm kiểu mùi như vậy thì hãy thử nhé. Còn không thì thôi, tiết kiệm tiền đi cho lành. Mùi có thơm không? 5/10 Mùi có thú vị không? 6/10
Đầu tiên, mình phải nói là với tư cách là một "lão làng" trên nền tảng này, mình bắt đầu thấy khá là ngán với mấy cái review nửa mùa chẳng đi đến đâu, kiểu cứ thích nhảy vào chê bai nước hoa mà thậm chí còn chưa thèm ngửi thử. Mình nghi là mấy cái review vô hồn, rỗng tuếch này toàn đến từ mấy "tín đồ" của ambroxan thôi. Nói thế cho xong. Giờ thì, lúc nào cũng thấy hào hứng khi biết có một chai nước hoa mới từ JCE sắp ra mắt. Mình đã dùng thử em này được khoảng vài tuần rồi. Nó là một sự cân bằng tuyệt vời giữa đinh hương và diên vĩ, giữa hoa cỏ và một chút khói trái cây thanh thoát, nhẹ nhàng nhưng lại cực kỳ hiện diện. Nó giống như một làn mây luôn bao quanh lấy bạn vậy. Và nó thay đổi rất nhiều. Mỗi lần mình xịt, nó lại mang đến một cảm giác khác biệt, gợi nhắc về những điều khác nhau, những cảm xúc, rung cảm và kỷ niệm khác nhau – đó chính là cái hay của Jean Claude Ellena. Mùi hương lúc đầu khá giống một chai khác của JCE là "Bois d'Iris" với nốt diên vĩ kiểu mùi bút chì. Nhưng ngay sau đó, em này sẽ chuyển sang tông đinh hương, hoa cỏ và một chút trái cây khô. Mùi trái cây ở đây giống như bạn đang ngửi lớp vỏ của một quả đang chín dần, chứ không phải phần thịt quả đâu. Cách xử lý nốt đinh hương ở đây thực sự đỉnh luôn. Sang trọng, dễ chịu và tinh tế. Với mình thì em này bám tỏa cả ngày mà không cần phải xịt lại. Đơn giản là cực kỳ đẹp. Còn về giá cả thì tùy quan điểm mỗi người, ai thấy đáng tiền thì là đáng thôi.
Mùi hương thực sự rất "ngon". Có thể nói là nó giống mùi bánh cà rốt nhưng không có kiểu ngọt lịm của đường, mà chỉ có tông cay và mùi cà rốt thôi. Tiếc là độ lưu hương khá tệ, mới được 3 tiếng là bay sạch rồi.
Yaaaay cuối cùng em nó cũng ra mắt rồi! Mình đã hóng em này mãi từ hồi họ công bố bảng thành phần hồi mùa Xuân. OK... mình sẽ review ngắn gọn một chút theo kiểu dễ hiểu cho mấy bạn mới tập chơi nước hoa giống mình nhé, và mình sẽ so sánh với mấy mùi đang hot với giới trẻ để mọi người dễ hình dung. Nếu bạn thích: 1. FM - Musc Ravageur, 2. Glossier - You, 3. Diptyque - Fleur de Peau, 4. Diptyque - Orpheon... thì khả năng cao là bạn sẽ mê em này. Mùi này kiểu như là sự pha trộn giữa 3 mùi đầu tiên ấy. Nó không giống Orpheon đâu, nhưng cách nó "biến hóa" thì cực kỳ giống, kiểu như mùi hương thay đổi liên tục suốt quá trình xịt ấy!! Đúng chuẩn một mùi hương "tắc kè hoa" luôn. Về tầng hương thì: Mở đầu đầy gia vị (đặc biệt là đinh hương với hạt cà rốt là điểm nhấn luôn), ở tầng giữa có chút hương diên vĩ (không quá rõ nhưng vẫn cảm nhận được), và kết thúc bằng nốt hương ngọt ngào (nhiều vanilla lắm). Nói chung là kiểu nhẹ nhàng nhưng vẫn rất quyến rũ, cảm giác cực kỳ ấm áp. Thấy nhiều người bảo em này nhanh bay mùi với lưu hương kém, nhưng mình không nghĩ vậy... Thật ra với những ai thích mùi nhẹ nhàng thì em này có khi lại hơi đậm đấy.
Mình khá bất ngờ với Heaven Can Wait. Cứ ngỡ là mùi xạ hương sẽ nồng nặc lắm, và nhiều người còn bảo em này không lưu hương lâu. Nhưng theo trải nghiệm của mình thì cả hai điều trên đều không đúng. Có lẽ vì mình thuộc da dầu nên mình nhận thấy một số mùi hương lưu trên da lâu hơn so với đánh giá của đa số mọi người. Mùi này gần như y hệt Eyes Closed của Byredo luôn. Mình chỉ có thể nhận xét vậy thôi.