Olivia Lại
Mình cực kỳ mê brand Frederic Malle, nhưng phải nói rõ là vì nhà này có quá nhiều nhà chế tác khác nhau, và mỗi chai lại một kiểu nên không thể nào đảm bảo là cứ ra mùi mới là mình sẽ thích được. Có mấy chai như Angelique sous la Pluie, Monsieur hay Rose Tonnerre là mình chẳng mặn mà gì cả, nên năm ngoái thấy mọi người chê Uncut Gem dữ quá mình cũng hơi khó hiểu. Với Heaven Can Wait thì mình kiểu có sự thay đổi tâm lý khá lớn – lúc đầu mình thực sự không thích, nhưng rồi cứ bị cái chai decant nó "ám", cứ thế mà xịt đi xịt lại mãi thôi... Mọi người so sánh em này với L'Eau d'Hiver là hoàn toàn có lý; về cảm giác và kết cấu thì hai em không quá khác biệt, nhưng mùi hương thì lại khác hẳn. L'Eau d'Hiver mang cảm giác lạnh hơn, thiên hướng hoa cỏ và mọng nước hơn. Còn Heaven Can Wait thì lại ấm nóng, kiểu như sự hòa quyện giữa các loại gia vị xay cực mịn với bột mì vậy. Nó làm mình liên tưởng đến mùi bột mì trộn với gia vị, nhưng lại có thêm một chút cảm giác hơi ẩm mướt, kiểu như hơi ẩm của da thịt ấy. Mình không thấy nốt trái cây nào rõ rệt cả, nhưng lại có cái gì đó nhạt nhòa, gần như là kiểu mùi sữa (lactonic) rất lạ – mình nghĩ có lẽ là do hiệu ứng tổng hòa của các nốt hương hòa quyện trong xạ hương. Và có lẽ đây là nốt vanilla "nhút nhát" nhất mà mình từng gặp trong đời, nó chỉ điểm xuyết một chút xíu ngọt ngào lên cái tầng hương trong veo này, nhẹ đến mức cảm giác như gần như không có luôn ấy. Dù có nhiều nốt hương thú vị, nhưng mình kết luận rằng cốt lõi của Heaven Can Wait thực chất chính là một mùi xạ hương – mình thấy cứ coi em này là một mùi xạ hương thay vì nhìn theo cấu trúc kim tự tháp nước hoa truyền thống thì sẽ dễ cảm hơn. Giống như mọi dòng xạ hương khác, em ấy tạo ra một vầng hào quang mờ ảo quanh người xịt với một mùi hương cực kỳ đặc trưng – kiểu mùi mà người thì mê, người thì không. Cá nhân mình thì vẫn thích mấy dòng nước hoa kiểu "mohair" khác hơn, nhưng phải công nhận em này có một vẻ đẹp riêng nếu bạn đủ kiên nhẫn để xịt nó nhiều lần và để mùi hương tự hé lộ. Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về dòng này, mình nghĩ Bois Farine (thú thật là mình thích em này hơn) là một cái tên rất đáng để thử!