Michael Bá La
Trên da mình thì mùi đinh hương này nồng quá mức chịu đựng, dù rất muốn thấy nó thú vị nhưng mình không tài nào ngửi nổi. Thật may là mình đã chọn cách chiết dùng thử trước khi mua.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Trên da mình thì mùi đinh hương này nồng quá mức chịu đựng, dù rất muốn thấy nó thú vị nhưng mình không tài nào ngửi nổi. Thật may là mình đã chọn cách chiết dùng thử trước khi mua.
Sorcinelli đúng kiểu là một người kể chuyện bằng mùi hương, lấy cảm hứng từ vùng Marche và văn hóa Công giáo quê hương ông. Với chai nước hoa này, ông ấy đã gói trọn cả một câu chuyện đầy cảm xúc. Hãy tưởng tượng một nhóm sinh viên chủng viện trong bộ áo dòng đen tuyền, bỗng nhiên phá tan sự tĩnh lặng lạnh lẽo của tu viện để lao ra ngoài chơi ném tuyết. Họ nhảy múa đầy vui sướng giữa trời tuyết trắng. Khoảnh khắc đó được nhiếp ảnh gia Mario Giacomelli ghi lại, nhưng rồi ông hiệu trưởng đã cấm không cho tay máy này bước chân vào thánh địa một lần nữa. Thế là ông rút lui về phòng tối, bao quanh bởi mùi thuốc lá, để rồi tạo nên những bức ảnh kinh điển về những chàng trai trẻ đang nô đùa trong tuyết. Sau này, một trong số họ – giờ đã là linh mục – đã viết một bài thơ về cái giá của việc kìm nén khao khát. Câu thơ mở đầu đầy ám ảnh đó chính là tiêu đề bộ ảnh của nhiếp ảnh gia, và cũng là tên chai nước hoa này: "Tôi không có đôi tay để vuốt ve khuôn mặt mình..." Sự kìm nén đối lập với sự nổi loạn, nỗi đau đi cùng sự cực lạc, sự kiểm duyệt và sức sáng tạo nghệ thuật... tất cả những thái cực đó dường như luôn mê hoặc Sorcinelli. Giống như những sinh viên kia, ông muốn chơi đùa và gây bất ngờ; giống như tay nhiếp ảnh gia, ông muốn tạo ra thứ gì đó thật khác biệt. Và thế là Io Non Ho Mani ra đời. Thay vì đi theo cấu trúc hình kim tự tháp truyền thống của dòng hương Amber, ông ấy biến nó thành một vòng tròn khép kín, giống như hình ảnh những linh mục đang nhảy múa vậy. Mở đầu là một sự bùng nổ cực mạnh của quế và đinh hương. Sau đó, hương nhựa myrrh xuất hiện, quyện cùng chút hoa cỏ ngọt ngào, cho đến khi styrax và trầm hương trỗi dậy từ tầng hương cuối, tạo nên một cảm giác đầy gợi cảm nhưng lại như đang được kìm nén một cách đầy tinh tế. Mỗi giai đoạn của mùi hương đều gợi lên những hình ảnh từ câu chuyện của Sorcinelli: từ mùi myrrh u tối nơi tu viện, năng lượng cay nồng của điệu nhảy, cho đến mùi thuốc lá thân thuộc của người nhiếp ảnh và cả mùi da thuộc từ chiếc áo choàng che máy ảnh. Tất cả được bao phủ trong làn hương trầm tối và đầy xạ hương, thi thoảng lại có chút gia vị lóe lên để làm dịu lại bầu không khí. Khi hương cuối lắng xuống, nó giống như một bản fugue bậc thầy, đan xen các tầng hương để lại một ấn tượng lâu dài về sự phức tạp, ấm áp và đầy quyến rũ. Có thể nói, đây là một tác phẩm của một bậc thầy: Trái tim là gia vị, linh hồn là trầm hương.
Thôi, mình không thể tưởng tượng nổi cảnh người ta xịt mùi này lên người luôn. Mùi thực sự rất kỳ quặc, mình không nghĩ đây là một mùi có thể dùng được. Ngửi mà thấy buồn nôn. Mỗi tội là cái chai đẹp thật.
Vài dòng cảm nhận sau khi dùng thử mẫu thử... Mình khá là ưng em này sau vài lần trải nghiệm. Thử đến cả nửa tá lần rồi mà lần nào cũng thấy thích. Mở đầu là mùi thuốc lá chủ đạo, nó cứ mơn man trên mặt mình một cách cực kỳ dễ chịu. Phía sau đó là chút quế thoang thoảng, nhưng không phải kiểu quế nồng kiểu túi thơm đâu, mà nó rất vừa vặn. Xô thơm đóng vai trò như một nhịp cầu kết nối giữa thuốc lá và quế. Thêm chút hương hoa Ylang Ylang nữa giúp mùi hương có chiều sâu hơn. Cứ hễ đưa cổ tay lên mũi hít hà là mình lại thấy vui vẻ, kiểu như mùi hương này đang vuốt ve khuôn mặt mình vậy, chẳng cần dùng đến tay luôn. Mình đang phân vân không biết đây có phải là mùi mình thích nhất trong dòng Unum của Filippo Sorcinelli không nữa. Phải công nhận là nước hoa và cả thiết kế chai của ông ấy đều là những tác phẩm nghệ thuật thực thụ, mình bắt đầu trở thành fan của hãng rồi đấy. Có một điểm trừ là giống như mọi thứ khác trong dòng Unum, độ lưu hương và tỏa hương hơi kém một chút. Mình ước gì Filippo tìm được cách để tăng độ mạnh mẽ cho nước hoa, vì cảm giác nó vẫn chưa thực sự chạm đến điểm kết thúc hoàn hảo. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tất cả những chai mình đã thử của nhà này đều được làm cực kỳ xuất sắc. Chốt lại là, đây là một mùi hương tuyệt vời nhưng chỉ trụ được tầm 3 tiếng thôi. Cảm giác như bị "hụt hẫng" ấy, muốn thêm nữa mà không được. Dù sao thì mình cũng tính là khi nào dư dả một chút sẽ sắm ngay một chai, còn hiện tại thì chỉ dám ngắm từ xa thôi. À, mà mình mới mua hẳn một chai full size rồi, và bất ngờ chưa, độ lưu hương với tỏa hương đã tăng lên gấp đôi luôn! Chắc là do dùng mẫu thử kiểu chấm nó khác với việc xịt trực tiếp lên da. À, còn cái bao bì với thiết kế chai thì đúng là đỉnh của chóp.
Mình thực sự bị choáng ngợp ngay từ lần ngửi đầu tiên! Sự sâu lắng và trang nghiêm mang hơi hướng nhà thờ được cân bằng một cách đầy nghệ thuật với hoa ngọc lan tây và phong lữ, đồng thời nốt hương cuối lại được định hình vững chãi bởi thuốc lá và nhang. Đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật chế tác nước hoa. Quá tuyệt vời!
Tôi cứ cố gắng để thích mùi này, nhưng rốt cuộc tôi phải kết luận rằng nó giống như sự kết hợp giữa kẹo cao su Thrills và một loại bánh mùi đinh hương kiểu cũ có mùi như bồn tiểu vậy.
Mình vừa nhận hàng sau khi dùng thử một chai nhỏ và thực sự là bị sốc luôn! Khẳng định luôn, đây là mùi hương trầm tối, mạnh mẽ và đỉnh nhất từ trước đến nay. Vừa đẹp lại vừa độc đáo! Hãy mua ngay nếu bạn muốn thay đổi cuộc đời mình!
Mùi này cực kỳ giống HDP 1740 ở giai đoạn hậu hương nhưng có chiều sâu hơn hẳn, cảm nhận được các nguyên liệu được sử dụng rất chất lượng. Đúng kiểu sự gợi cảm gói gọn trong một chai nước hoa. Đây là mùi hương yêu thích thứ ba của mình, chỉ sau Quando Rapita In Esta và But Not Ro Day, một mùi hương thực sự khác biệt và không hề đại trà.
Nỗi buồn... một nỗi buồn vô tận không lời nào diễn tả nổi... Chết tiệt cái mùi hương này... Nó tối tăm, u uất, nhưng tối đến mức nào? Mình phải im lặng một chút để tôn trọng nghệ thuật của nó, và để mời các bạn bước vào một cuộc hành trình tưởng tượng đầy đau thương... Một người đàn ông kiệt quệ, lạc lõng, bước vào căn nhà trống trải, u ám. Một người đàn ông mang nỗi đau thấm đẫm từng tế bào, khóc trong lòng nhưng không thể rơi lệ. Anh ta trải qua thứ gì đó còn nặng nề hơn cả cái chết. Một sự mất mát không thể cứu vãn, một sự trống rỗng đến mức tiếng nhạc Ave Maria vang lên như một khúc ca tiễn biệt. Một cảm giác bất lực, muốn trả thù cả thế giới nhưng chẳng thể làm gì được, chỉ biết thầm thì: "Chẳng có bàn tay nào vuốt ve lấy khuôn mặt mình cả." Về mùi hương, quế và hổ phách đóng vai trò cực kỳ đậm nét, cùng với đó là đinh hương và các nốt khói đầy mạnh mẽ. Lúc mới xịt, nó cực kỳ "hung hãn" và gắt, cảm giác như bị đánh vậy. Nhưng dần dần, nó sẽ trở nên dính và mượt hơn. Lớp hương cuối (dry down) khác biệt hoàn toàn so với lúc mở đầu, phải tầm 2 tiếng sau mới bắt đầu nhận ra được hướng đi của nó. Điều thú vị là sau khoảng 5-6 tiếng, mùi hương này lại trở nên dễ chịu và hay hơn rất nhiều đối với số đông – một sự kỳ diệu của chai nước hoa này. So với những chai mình từng thử như Lovus, 1144, Notre Dame hay Escozami, thì em này tối và khó mặc hơn hẳn. Một sự tối tăm không thể định nghĩa bằng lời. Nếu bạn không đủ trải nghiệm hoặc không có một tâm hồn hơi "tối" một chút, nó có thể để lại một ký ức rất tệ. Mình thực sự khuyên nếu bạn không chịu nổi những mô tả này thì đừng nên chạm vào nó. Về độ lưu hương và tỏa hương thì cực kỳ mạnh, nhưng đừng mong chờ sự khen ngợi từ người xung quanh, vì nó không phải kiểu mùi để đi tìm feedback. Nó dành cho những người trưởng thành, có cá tính mạnh và đã từng trải qua những thăng trầm trong đời. Với mình, không có thang điểm nào đủ để chấm cho tác phẩm nghệ thuật này, vì nếu nói 10/10 thì vẫn còn là quá nhẹ nhàng...
Tại sao bạn lại mua nước hoa? Nếu câu trả lời của bạn chỉ là để được khen, để thu hút ai đó, hay vì bất cứ lý do gì mang tính bề nổi như việc đi gym... thì xin hãy dừng lại ở đây. Chai này không dành cho bạn. Còn nếu bạn vẫn đang nghe tôi nói, hãy để tôi giải thích. Với tôi, nước hoa là nghệ thuật được đóng chai. Mùi hương gắn liền với ký ức và cảm xúc mạnh mẽ hơn bất kỳ giác quan nào khác. Tôi mua nước hoa không phải vì quảng cáo hay vỏ chai đẹp, mà vì đôi khi, tôi tìm thấy một mùi hương thực sự chạm đến tâm hồn mình. Và Io Non Ho Mani Che Mi Accarezzino il Volto của nhà UNUM chính là một trong số đó. Tôi hy vọng mình sẽ không bao giờ thiếu nó. Nói về mùi hương, đây là một mùi hương đậm chất nhà thờ, không thể nhầm lẫn. Nếu bạn chưa từng trải qua cảm giác trong một buổi lễ trang nghiêm với hương nhang trầm nồng nàn, có thể bạn sẽ khó cảm nhận hết, nhưng vẫn sẽ thấy nó rất đáng để thưởng thức. Mở đầu là sự đắng nhẹ của cam quýt và nhựa galbanum, xuyên suốt là hương nhang quyện chút quế, thỉnh thoảng lại hiện lên chút hoa cỏ, da thuộc và gỗ. Nó mang lại cảm giác như đang đứng trong một không gian tĩnh lặng, có cả một chút mùi phim celluloid (có lẽ là ẩn ý về cuộn phim trong chiếc máy ảnh đã chụp lại những bức ảnh khởi nguồn cho tất cả). Khi ngửi mùi hương này, tôi cảm thấy sự chiêm nghiệm, sự đấu tranh, khao khát, và cuối cùng là sự thanh thản, an yên. Nó không chỉ là một mùi thơm, nó là một trải nghiệm khơi gợi ký ức cực kỳ mạnh mẽ. Đây là một tác phẩm nghệ thuật đầy chiều sâu, dành cho những ai yêu thích hương nhang trầm. Đừng lo, nó sẽ không làm bạn rơi nước mắt đâu, chỉ là một mùi hương tuyệt đẹp cho khứu giác thôi. Nhưng hãy lưu ý, nó không dành cho những người thích sự hời hợt hay chỉ muốn tìm kiếm lời khen. Tôi khuyên bạn nên dùng vào những ngày trời lạnh hoặc mưa, và chỉ nên xịt một hoặc hai nhát thôi vì nó rất mạnh và nồng. Một mùi hương tuyệt vời để tận hưởng khi ở một mình trong một ngày mưa lạnh. Thực sự cực kỳ đề xuất.