Anthony Công Hà
★★★½ Tầm cuối tháng 8, sáng sớm, kiểu như đang đứng trên mấy ngọn đồi ở Patmos, nắng đang sưởi ấm mấy mỏm đá với mấy cánh đồng xương rồng tai thỏ ấy. Cái cảm giác đó chính là ấn tượng đầu tiên của tui về Ilio nhà Diptyque. Nó như đóng băng thời gian để mình được trải nghiệm trọn vẹn cái không gian của vùng đất Hy Lạp. Không phải mùi biển đâu, mà là vẻ đẹp đặc trưng của mấy hòn đảo xa xôi ấy. Ý tưởng thì hay, mùi cũng thơm thiệt. Nhưng với tui thì nó hơi thiếu một chút sự bí ẩn. Cái sự bí ẩn đó tui tìm thấy ở Philosykos rồi, nên tự nhiên tui lại tự hỏi: "Ủa, mình có thực sự cần em này không ta?". Ilio bám trên da tui khá lâu nhưng độ tỏa hương thì nhẹ thôi, kiểu mùi hương mang tính cá nhân để làm mát người hơn là tỏa rộng. Nó vẫn giữ được cái chất của Diptyque: tự nhiên, chân thật và thanh lịch. Có điều, tui thấy nó cứ bị so sánh với Philosykos vì mang lại cảm giác tương tự, chỉ là thay vì mùi sung thì là xương rồng tai thỏ, thay vì tông gỗ thì là tông hoa thôi. Có lẽ là do cái sự kết nối cảm xúc với một mùi hương đã tồn tại từ năm '96 đã làm tui bị thiên kiến chăng? Có thể lắm. Tui chỉ biết là khi xịt Philosykos, tui cảm giác như đang khoác lên mình cả bầu không khí mùa hè Hy Lạp, còn với Ilio, tui thấy nó chỉ là một mùi hương có nốt mở trái cây khá ổn rồi nhanh chóng chuyển sang tông hoa trắng mờ nhạt quá sớm. Nhưng mà nếu mấy bà thử mà chưa biết Philosykos là gì thì cũng nên thử nha, vì em này là bản giới hạn, biết đâu lại là chân ái của mấy bà! P/S: Gửi mấy bà perfumista nha, nốt hương ở đây không phải là lê đâu, mà là xương rồng tai thỏ nha, một loại quả hoàn toàn khác và chẳng giống quả lê tí nào hết. Nó là quả của cây xương rồng, kiểu gần giống quả sung ấy.