Lại là một siêu phẩm nữa từ nhà Bogue! Một cách tiếp cận hương oải hương cực kỳ ấn tượng và độc bản, nhưng Mem chắc chắn không dành cho tất cả mọi người đâu. Thật sự thì lúc mới xịt, mình thấy rất khó để nhận ra mùi oải hương ngay. Ngay từ những nốt đầu tiên, bạn sẽ bị nhấn chìm trong một "biển" hương động vật, ylang-ylang, hoa champaca và malt. Khứu giác của bạn sẽ phải xử lý cùng lúc một mùi hương vừa thơm thảo, vừa kiểu gourmand lại vừa có chút mặn mà, đậm đà. Các nốt civet, castoreum và champaca nghe thì có vẻ nồng, nhưng chúng lại đủ ngọt để hòa quyện mượt mà với sự ngọt lịm của ylang-ylang và chút bùi bùi của malt.
Khi mùi hương đã lắng xuống, hương oải hương trầm mặc, bụi bặm mới bắt đầu lộ diện, đi kèm với hoa hồng, xạ hương, labdanum và phong lữ. Dù có danh sách các nốt cam chanh nhưng nếu chúng có xuất hiện thì cũng cực kỳ khó nhận ra, chỉ như những rung động mờ nhạt nơi rìa của các nốt hoa nồng nàn. Oải hương ở đây rất mãnh liệt, thậm chí có phần hơi "ám ảnh", nhưng nó lại đan xen chặt chẽ với hoa hồng, xạ hương, nhựa cây và phong lữ đến mức không còn là chính nó nữa. Đây không phải kiểu oải hương cổ điển như Jicky của Guerlain, cũng chẳng phải kiểu oải hương bùng nổ, sắc sảo như Lavender Extreme của Tom Ford.
Mem là một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt, một dòng fougère cực kỳ avant-garde, không phân biệt giới tính hay tuổi tác. Nó giống như một bản trừu tượng của chính mình: vừa có xạ hương, vừa có cảm giác sáp, vừa có tính indolic, lại vừa thơm thảo. Kiểu như hương oải hương bị phản chiếu qua những chiếc gương biến dạng và khúc xạ qua lớp thủy tinh hội chợ vậy, vừa có sự uy nghiêm, vừa có sự nhẹ nhàng gói gọn trong một chai nước hoa. Nếu là fan của oải hương thì nhất định phải thử Mem (và cả các sáng tạo khác của Antonio Gardoni nữa nhé)! Vì em này không phân biệt giới tính hay tuổi tác, nên thú thật là mình cũng chưa biết em nó hợp với thời tiết hay dịp nào nhất. Chắc mình phải tiếp tục xịt em nó thường xuyên hơn để tìm câu trả lời thôi! :D