Peter Trung
Risk là bản collab mới nhất giữa Azman Perfumes và Antonio Gardoni từ Bogue Profumo. Vừa nghe tin Antonio làm nước hoa trầm hương là mình chốt đơn luôn không suy nghĩ. Một phần vì mình mê mấy tác phẩm của Antonio, phần nữa là vì mình cực kỳ ghiền trầm hương. Lần này mình mua blind buy luôn, mà dạo này mình ít khi liều vậy lắm. Phải nói đây là chai nước hoa "tắc kè hoa" nhất mình từng dùng. Xịt 5 lần rồi mà lần nào cảm giác nó ra một mùi khác hẳn, ngay cả khi đang dùng nó cũng cứ biến đổi xoành xoạch. Mình đoán là chai này cần thời gian để "chín" và các thành phần hòa quyện vào nhau hơn, chắc chắn là diện mạo cuối cùng của em nó vẫn chưa xuất hiện hết đâu. Cấu trúc chai này chia làm hai phần: một cái nền trầm hương (như một bức tranh vậy) và các nốt hương phụ trợ đóng vai trò như những nét vẽ điểm xuyết. Mấy nốt phụ này không lấn át mà chỉ giúp đẩy các khía cạnh của trầm hương lên rõ hơn. Với mình, nền trầm ở đây thiên về Hindi và Trat, kiểu có mùi da thuộc, gỗ cũ, khói nhè nhẹ, mùi cỏ khô, hơi hắc kiểu thuốc/băng gạc, một chút trái cây và nhựa thông. Có cả mùi kiểu chuồng trại nữa, do sự kết hợp của cỏ khô, gỗ và da thuộc. Những sắc thái này luôn hiện hữu vì cái nền trầm không thay đổi, nhưng điều thú vị là các thành phần khác cứ lúc ẩn lúc hiện, làm nổi bật những góc cạnh khác nhau tùy thời điểm. Ví dụ như cam Bergamot lúc mở đầu sẽ đẩy cái vị chua, mùi nhựa thông và tạo cảm giác hơi ẩm mốc. Hoa huệ thì mang lại chất sữa, chua và xanh. Hoa bất tử đẩy tông ngọt và mùi cỏ khô, còn nhựa Benzoin thì tạo ra hương vanilla ngọt ngào. Xạ hương civet và long diên hương thì tạo nên vẻ animalic (mùi động vật) và làm rõ chất da thuộc, thậm chí long diên hương còn cho một chút cảm giác khoáng đạt. Mọi thứ cứ thay phiên nhau xuất hiện, không bao giờ cùng lúc và không theo một thứ tự cố định nào cả. Thú thật là lần đầu xịt mình hãi lắm, vì toàn mấy nốt hắc và mùi thuốc – thứ mình ghét nhất trong trầm hương – hiện lên rõ mồn một. Lúc đó mình thất vọng cực kỳ. Nhưng lần thứ hai xịt thì lại thấy mùi cỏ khô và da thuộc. Lần thứ ba thì lại là nhựa ngọt cùng trầm. Rồi lại đến sữa chua và hương xanh. Cứ thế mình từ ghét chuyển sang thích rồi thành trân trọng luôn. Mình kết luận là chai này cần thời gian. Ai mua về mà lúc đầu không thích thì cứ xịt đi xịt lại nhiều lần xem sao. Đúng như Antonio nói, cứ cất vào ngăn kéo, quên nó đi một năm rồi mới dùng. Và tuyệt đối đừng đánh giá trên giấy vì giấy không cho mùi hương bung tỏa hết, em này phải xịt lên da mới "thở" được. Chốt lại, đây là một chai solinote trầm hương khai thác mọi khía cạnh của Oud. Phong cách đậm chất Trung Đông nên mọi người cứ chuẩn bị tinh thần là mùi sẽ rất đậm đặc nhé. Với mình, cảm xúc đi từ thất vọng đến thích thú và phấn khích cực kỳ nhanh. Mình hóng xem em nó sẽ còn biến đổi thế nào nữa. Nếu bạn mê kiểu trầm hương Trung Đông, có đủ kiên nhẫn và thích những mùi hương phức tạp, thì Risk là một "canh bạc" rất đáng để thử.