Vừa xịt lên là cảm giác như bị ném vào giữa một cơn ác mộng siêu thực. Một màu xanh lục cực kỳ đậm và tối.
Mấy năm trước mình tình cờ thấy Opus VII trong một cửa hàng. Cái chai màu xanh lục đậm nhất có thể, và lần đầu xịt lên, mình cũng sốc vì nó không hề nhẹ nhàng gì cả, mùi hương tối tăm và xanh mướt một cách đáng sợ. Nó gắt, sắc và quá mới lạ với mình. Mình đã nhìn nhân viên bán hàng với vẻ kinh ngạc và thốt lên "Wow, cái gì thế này!". Mình vốn không thích mùi xanh, nhất là cái kiểu xanh quá đà và điên rồ như thế này. Nhưng rồi những ngày sau đó, mình lại càng khao khát nó, muốn đối mặt với cái cú sốc đó. Cuối cùng mình quay lại, mở nắp chai tester ra, tự nhủ "đúng rồi, chính là nó", rồi mua về và yêu nó luôn. Những lần đầu xịt lên, cảm giác yêu đương này giống như một sự nhầm lẫn hay thậm chí là ghét bỏ vậy, kiểu như một cuộc đấu tranh tâm lý. Mình biết nó thuộc về mình nhưng đôi khi nó thấy điên rồ quá. Nhiều năm sau, giờ mình đã hiểu rõ từng chi tiết của Opus VII. Mình tận hưởng lớp xạ hương mượt mà ẩn dưới vẻ ngoài thô ráp đó. Mình thấy cái mùi da thuộc kiểu "pissy" cũng đẹp như cách một con báo đen đánh dấu lãnh thổ vậy, chẳng hề gây ghê tởm chút nào. Mình thích cái mở đầu xanh lục đậm đến mức vô lý, thích cả galbanum, nhũ hương và rêu sồi. Chính sự đấu tranh đó khiến Opus VII trở nên đặc biệt với mình hơn là một kiểu "yêu từ cái nhìn đầu tiên". Thú thật là đến giờ, mỗi khi định xịt em nó lên, mình vẫn thấy như đang chuẩn bị bước vào một cuộc chiến!
Nó mang lại cảm giác gì ư? Như bị lạc trong một khu rừng tối tăm. Mình tưởng tượng gì khi dùng em này? Có một thực thể hoang dã, mạnh mẽ đang ẩn mình trong sâu thẳm khu rừng đó. Như mình đã nói, phải mất vài lần xịt mình mới "kết bạn" được với thực thể ấy. Mình hình dung ai sẽ dùng mùi này? Thật lòng thì chẳng có người nổi tiếng nào hiện tại hiện ra trong đầu mình cả, nó thuộc về một người đã trải qua những chuyện mà hầu hết mọi người không thể chịu đựng nổi, một người lạnh lùng và lịch lãm. Kiểu một chàng cao bồi hiện đại, cô độc, đi xe mô tô và có một quá khứ đen tối. Nói ngắn gọn là giống Taylor Kitsch trong True Detective mùa 2 vậy.
Mình đề xuất em này cho ai? Nếu bạn thích nước hoa mùi xanh kiểu cổ điển, nếu bạn "trị" được One Man Show hay Quorum vintage thì em này sẽ làm bạn bùng nổ luôn. Với độ sâu và sự phức tạp, nó sẽ khiến bạn kinh ngạc qua nhiều lần sử dụng. Nếu bạn thích mùi động vật, da thuộc, hay phong cách gothic tối tăm thì hãy thử đi, có thể bạn sẽ mê đấy. Nếu bạn muốn tìm cái gì đó mới mẻ, thách thức, tối và cực kỳ niche thì đây là một trải nghiệm đáng giá, cứ thử đi rồi bạn sẽ thấy thú vị dù sau đó có quyết định không dùng nữa. Còn nếu bạn cứ mải mê tìm mấy mùi "panty droppers" hay coi Aventus hay Office là chân ái thì thôi, đừng phí công với em này. Nếu bạn muốn tìm thứ gì đó không gây khó chịu thì không, không phải ở đây đâu. Em này sẽ khiến mọi người phải ngoái nhìn, và một vài người sẽ nhìn với vẻ ghê tởm đấy.
Opus VII lưu hương hơn một ngày, độ tỏa hương như tiếng còi hú trong 5 tiếng đầu, sau đó tỏa mạnh thêm khoảng 5 tiếng nữa trước khi lắng xuống thành một lớp da thuộc xanh mướt, mượt mà của xạ hương. Cái kết này dài đến mức cảm giác như một mùi hương mạnh mẽ hoàn toàn khác biệt! (Mình dùng batch đầu, nhưng chắc là công thức không đổi đâu). Đừng mua mù nhé. Và khi đi test, hãy chuẩn bị tinh thần để đi xuyên qua những tầng xanh tối tăm nhất của thế giới nước hoa, chúc bạn sớm thuần hóa được "con quái vật" này. 🌹