Trí Huy Hà
Amouage King Blue thực sự là một cái tên gây khá nhiều tranh cãi từ các reviewer nổi tiếng trên mạng. Thú thật là lúc đầu mình cũng hoài nghi lắm, đọc mấy cái review đó xong cứ tưởng nó sẽ có mùi gì đó nồng nặc, khó chịu lắm. Nhưng trải nghiệm thực tế của mình với em này lại hoàn toàn khác, nên mình muốn lên tiếng để làm rõ hơn. Hôm đó mình có đi ngang qua store Amouage cùng với bố, thế là mình quyết định thử luôn. Mình xịt thử lên tay áo và thật bất ngờ là chẳng thấy cái nốt hương "ám ảnh" nào như mấy ông reviewer kia nói cả. Thay vào đó, mình lại thấy một sự kết hợp cực kỳ dễ chịu giữa hương trái cây và gỗ, không hề gây cảm giác bị ngợp chút nào. Mình còn cho bố ngửi thử, bố cũng khen thơm nhưng nói thật là không hẳn là gu của bố. Bố mình thích mấy mùi đậm đà, trưởng thành kiểu như Silver Oud cơ. Nhưng đừng vì thế mà nghĩ King Blue thiếu sự chín chắn nhé. Em này được nhào nặn bởi Alexis Grugeon và Hamid Merati-Kashani với mục tiêu mang lại cảm giác siêu thực, và theo mình thấy thì họ đã làm cực kỳ thành công. Dù tên là King Blue nhưng đừng nhầm em này là kiểu nước hoa "blue" truyền thống nha. Nó không đi theo lối mòn cũ đâu, nhất là lúc mới xịt. Điểm đặc biệt là cách nó hòa quyện các yếu tố đối lập một cách mượt mà. Mở đầu là sự ngọt ngào của quýt và lý chua đen, điểm thêm chút tiêu hồng. Sau đó, mùi hương dần chuyển sang hổ phách và nhũ hương, rồi kết thúc bằng tầng hương da thuộc, gỗ, cùng sự đậm đà của dầu oud thật và hoắc hương. Có một điểm thú vị là độ tỏa hương của em này để lại cảm giác như có những nốt hương xanh mát trong không khí – và mình không hề bị ảo giác đâu, đây là hiện tượng mà rất nhiều người khi sử dụng em này đều cảm nhận được. King Blue cân bằng rất tốt giữa sự ngọt ngào và nét táo bạo, vừa có sự tươi sáng, trẻ trung lại vừa có nét trưởng thành, phong trần của da thuộc và gỗ. Nghe phân tích nốt hương thì có vẻ hơi khó chiều, nhưng khi thực sự trải nghiệm, em này cực kỳ cuốn hút luôn. Nói về mấy cái review tiêu cực kia, mình nghĩ có lẽ do giá em này hơi cao nên nhiều người chưa thực sự cho nó một cơ hội công bằng. Đa số các bình luận chê bai đến từ những "tín đồ" cuồng oud, những người kỳ vọng nó phải giống Silver Oud nhưng không có trái cây, hoặc từ những người cứ ngỡ đây là một mùi hương biển kiểu truyền thống. Một sai lầm phổ biến mà mình thấy ở mấy reviewer "nổi tiếng" trên mạng là cách họ dùng nước hoa. Họ xịt đẫm lên da rồi dí sát mũi vào để ngửi ngay lập tức. Mọi người ơi, nếu là nước hoa có chứa dầu oud thật thì không được làm thế đâu. Oud cần thời gian để "phô diễn" hết vẻ đẹp của nó. Những ai sành về dầu oud nguyên chất đều biết là phải xịt vào cổ tay, sau tai hoặc sau gáy để mùi hương tạo ra một vầng hào quang gỗ sang trọng quanh mình. Với King Blue thì cũng không cần quá khắt khe, nhưng đừng có xịt xong rồi dí sát mũi vào ngay, nếu không sẽ thấy hơi khó chịu đấy. Tóm lại, Amouage King Blue là một chai nước hoa đi ngược lại mọi kỳ vọng theo hướng tích cực. Nó là một hành trình từ sự ngọt ngào của trái cây đến sự sâu lắng, trưởng thành của gỗ. Đừng để mấy cái review kia làm lung lay, em này rất đáng để thử. Cứ mở lòng và xịt đúng cách, có khi bạn lại tìm thấy một kiệt tác hoàng gia đầy ấn tượng đấy.