Hữu Đăng Vũ
Trời đất ơi, mấy ông phù thủy Oman này vừa tung ra cái thứ hỗn hợp quái đản gì lên cái mũi không chút phòng bị của chúng ta thế này? Amouage Opus XV - King Blue không chỉ đơn thuần là một mùi hương, nó là một chuyến du hành ảo giác xuyên qua tâm trí đầy biến thái của nhà làm hương. Nó bắt đầu bằng sự trong trẻo của một ngày hè, rồi kết thúc tại một hang ổ tội lỗi khiến ngay cả Caligula cũng phải đỏ mặt. Lũ khốn này dụ dỗ tôi bằng lời hứa về hương cam quýt - vị quýt mandarin tươi sáng và rạng rỡ như bình minh ở Havana. Nhưng đừng để bị lừa, đó chỉ là miếng mồi trước khi cái bẫy sập xuống thôi. Vị lý chua của quả lý chua đen ẩn hiện trong bóng tối, bị kìm hãm một cách mong manh bởi cái hăng nồng của tiêu, nhảy múa trên da như tia sáng đầu tiên của sự điên rồ. Ngay khi tôi tưởng mình đã kiểm soát được chuyến tàu lượn khứu giác này, thì các nốt hương giữa ập đến như một cú đấm móc đầy chất gây ảo giác vào đại não. Hương trầm quyện quanh tôi, như làn khói thánh từ một ngôi đền của sự trụy lạc. Hổ phách tỏa sáng với hơi ấm của ngàn mặt trời, chực chờ thiêu rụi cả bản thể tôi. Nhưng chính các nốt hương cuối mới là thứ thực sự làm đảo lộn mọi giác quan. Oud - loại nhựa quý hiếm của phương Đông - lao tới như một con thú dữ đang đói khát. Nó đầy bản năng, đầy dục vọng, như mùi hương của sự hoang dã tại những góc khuất bị lãng quên của vườn địa đàng. Mùi da thuộc giật mạnh như tiếng roi da quất vào tâm trí, trong khi đàn hương và hoắc hương cuộn xoáy bên dưới, một nhịp đập dồn dập chực chờ kéo tôi xuống vực sâu. Và ở giữa tâm bão khứu giác đó, là gỗ sồi. Vững chãi, kiên định, là sợi dây cuối cùng kết nối tôi với thực tại khi mùi hương này xoáy sâu vào sự điên rồ đầy mê hoặc. Họ gọi nó là King Blue, nhưng chẳng có gì là vương giả ở đây cả. Đây là liều thuốc của gã hề, một trò đùa vũ trụ dành cho bất kỳ kẻ ngốc nào dám dấn thân vào thứ thuốc mê này. Nó không chỉ phá vỡ mọi giới hạn - nó thiêu rụi luôn cả cái bưu điện và nhảy múa trong ngọn lửa đó. Đây có phải là cực phẩm nhất mà Amouage từng tạo ra không? Có lẽ vậy. Hoặc có lẽ đây là dấu hiệu đầu tiên của ngày tận thế được chưng cất để chúng ta thưởng thức. Một sự bùng nổ đầy mâu thuẫn của các giác quan – hãy tưởng tượng mùi xạ hương nồng nàn của những cơ thể đẫm mồ hôi quấn lấy nhau trên những tấm ga trải giường làm từ mây đường ngọt lịm, tất cả bao trùm trong làn khói oud đầy nhựa cây. Đó là sự giao thoa giữa giấc mơ ngọt ngào của một thợ làm bánh và cơn ác mộng đầy sốt của một người Bedouin, một sự va chạm giữa các thế giới kỳ quặc đến mức khiến các dây thần kinh đang say khướt của tôi phải run lên vì phấn khích. Giữa một thế giới đầy những mùi hương nhạt nhẽo, rập khuôn, King Blue là một hành trình hoang dại đi thẳng vào cốt lõi của sự cực lạc khứu giác. Nó không dành cho những kẻ yếu tim hay những chiếc mũi nhạy cảm quá mức. Nhưng với những linh hồn dũng cảm sẵn sàng dấn thân, nó hứa hẹn một chuyến đi điên rồ qua bản chất của mùi hương. Hãy xịt nó nếu bạn dám, nhưng đừng nói là tôi không cảnh báo trước. Một khi đã lên chuyến tàu này, sẽ không có đường lui đâu. Chào mừng bạn đến với cơn ác mộng tuyệt đẹp mang tên Amouage Opus XV. Cầu Chúa rủ lòng thương cho cái mũi của bạn.