William Xuân Tống
Một trong những chai nước hoa mang nốt nhựa cây tệ nhất mà tôi từng thử qua. Vừa xịt lên tay là tôi phải thốt lên "Eo ôi" ngay lập tức. Càng thử các sản phẩm của hãng này, tôi lại càng thấy thất vọng hơn.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Một trong những chai nước hoa mang nốt nhựa cây tệ nhất mà tôi từng thử qua. Vừa xịt lên tay là tôi phải thốt lên "Eo ôi" ngay lập tức. Càng thử các sản phẩm của hãng này, tôi lại càng thấy thất vọng hơn.
Tom Ford Sahara Noir có lẽ là chai nước hoa thiên về tông nhựa (resin) nổi tiếng nhất của hãng sau Amber Absolute. Em này là sự kết hợp của rất nhiều loại nhựa như hổ phách, trầm hương, benzoin và labdanum, tạo nên một trải nghiệm cực kỳ đa dạng. Mùi hương được chia khá đều cho ba tông: khói, động vật (animalic) và ngọt. Thường thì mấy dòng thiên nhựa hay đi kèm với tông gỗ mạnh hoặc nghiêng hẳn về một phía nào đó, nhưng Sahara Noir lại cân bằng khá ổn, kiểu cái gì cũng có một chút. Ngoài ra còn có mấy nốt hương tươi mát như cam bergamot, quýt, hoa bưởi và hoa cam, giúp tạo ra một mở đầu sáng và có chút vị chua nhẹ xuyên suốt. Nhưng thú thật là mình cũng cảm nhận rất rõ mấy nốt hương "nặng đô" khác như thuốc lá, tiêu đen, hoắc hương, rêu sồi và da thuộc. Về hiệu năng thì đúng là lựa chọn cực ổn cho mùa đông. Dù độ tỏa hương không quá xa nhưng Sahara Noir có độ đậm đặc rõ rệt, tạo cảm giác khá nồng nàn trong khoảng tầm 30cm quanh người. Xét về khía cạnh này thì mình thấy khá đáng tiền. Mình đang dùng bản 50ml và thấy cũng ổn, dù hình như hãng có cả bản lớn hơn nữa. Nhìn chung, sự cân bằng giữa các thành phần nhựa rất tốt, nhưng vẫn chưa được tinh tế hay thanh lịch bằng mấy dòng như Benjoin 19 của Le Labo (bản Moscow City Exclusive). Con đó tuy cũng cân bằng tương tự nhưng thiên về gỗ hơn là khói và cảm giác các nốt hương hòa quyện mượt mà hơn. Mà tất nhiên, giá của Benjoin 19 thì đắt gấp mấy lần Sahara Noir rồi. Nghe nói Sahara Noir giờ có vẻ đã ngừng sản xuất, nhưng hồi trước giá tầm 125$ cho bản 50ml. Nếu bạn là fan của dòng nước hoa thiên nhựa thì cực kỳ nên săn thử sample hoặc decant nhé, vì em này được nhiều người mê lắm. Mình thấy may là đã sở hữu một chai, dù nó không phải là chai nhựa yêu thích nhất của mình. 7/10
Ban đầu mình không thích dịch cái tên này thành "Sa Mạc Đen" hay "Sa Mạc U Ám" đâu, mà có lẽ gọi là "Đêm Sa Mạc" thì hợp hơn. Chẳng mấy ai thực sự yêu sa mạc, và càng ít người yêu nó một cách thấu hiểu. Những ai thực sự say mê sa mạc sẽ thích vẻ đẹp nguyên sơ của nó, nơi không có dấu vết của con người. Những cồn cát mênh mông, mềm mại được gió mài giũa trông như những con sóng biển đang vỗ về bờ cát. Có đỉnh cao, có bình nguyên, có đá sỏi, tất cả được sắp đặt một cách đầy tinh tế. Sa mạc vào ban ngày là một chân trời vô tận khiến ta muốn đứng lặng để chiêm nghiệm cả vũ trụ. Nhưng sa mạc về đêm... lại là một cuộc hành trình đi sâu vào tâm khảm, vào những góc khuất của linh hồn, vượt xa cả những vì sao trên trời. Khi mình lần đầu hít hà hương thơm này, thời gian như quay ngược lại, đưa mình đứng trước câu chuyện tình của Ramses II và Nefertari – "người đẹp của những người đẹp". Đó là một chuyện tình vĩ đại hơn bất cứ huyền thoại nào mà nhân loại từng biết. Mùi hương này giống như một cuộc hành quân trong đêm của một đội quân không biết sợ hãi. Nó bắt đầu từ những nghi lễ chiến tranh uy nghiêm trong các ngôi đền Ai Cập cổ đại, nhưng chẳng sự hào hùng nào có thể khỏa lấp được sự dịu dàng trong lời chia tay riêng tư giữa hai người tình. Những nốt hương "balsamic – nhựa cây – oud" đầy tính cảm xúc, sang trọng và mạnh mẽ tỏa ra từ đền thờ, như tiếp thêm sức mạnh cho đoàn quân tiến về phía vinh quang. Xung quanh họ là hương hoa nhài và các loài hoa như những vòng cổ mà người vợ trao cho chồng, hòa quyện cùng hương bách (cypress) – biểu tượng của sự sống và niềm hy vọng. Cuối cùng, sau tất cả, họ trở về trong vinh quang. Ramses đã xây nên đền Hathor cho người mình yêu, để khắc ghi rằng ông xây đền là vì người vợ yêu quý nhất. Mùi hương này, với mình, chính là sự giao thoa giữa sức mạnh chinh phục và tình yêu vĩnh cửu, giống như cách ánh mặt trời soi rọi lên gương mặt người thương.
Đẹp, sang, nóng bỏng, khô và nồng nàn mùi nhang trầm cực kỳ quyến rũ. Mùi thơm đậm đặc và với tui thì nó cực kỳ unisex, NHƯNG chỉ dành cho những ai thích kiểu nhựa cây (resin) đậm, hơi đắng và cực kỳ mạnh mẽ, chứ không phải kiểu dịu ngọt đâu. Mùi gia vị thì tuyệt vời như mấy sạp hàng xịn nhất ở chợ, mấy nốt hương chua được cân bằng rất tốt. Cảm giác nó đậm chất 'Oriental' hơn cả mấy dòng ấm hay cay khác của nhà Tom Ford. Độ tỏa và độ bám đều cực kỳ ổn định, đúng kiểu có thần thái luôn ấy. Nghe danh bấy lâu nên tui cũng lùng sục khắp mấy chỗ hơi 'tối' trên eBay; sau khi né mấy chai giả đang bán giá trên trời thì tui cũng săn được một lọ decant nhỏ xíu mà chuẩn hàng thật. Không thất vọng chút nào luôn: ngửi là hiểu ngay tại sao nó nổi tiếng thế, và tui cũng buồn y như mọi người khi biết nó bị ngừng sản xuất. Tuy nhiên, đừng quá hy vọng vì cái danh tiếng của nó có vẻ hơi quá, nó không hẳn là 'độc nhất vô nhị' đâu. Thực ra nó khá giống mấy con hàng 'hit' thiên về nhang trầm khác như Avignon, Black Cashmere hay Profvmvm Roma Olibanum. Với tui, nó giống như 'anh em sinh đôi' với Larmes du Desert của nhà Atelier des Ors vậy - con đó thì kiểu phong trần, mộc mạc và thiên hướng ngoài trời hơn, mà lại còn đắt nữa, nhưng may là vẫn còn đang bán. Nên nếu ai đang tiếc nuối Sahara Noir mà không tìm được gì tương tự thì thử mấy em kia xem... còn nếu lỡ săn được chai Sahara Noir nào còn sót lại, dùng dở hay giá rẻ (mà phải chuẩn nhé) thì cứ chốt ngay đi. Nhưng tui thấy không đáng để tốn quá nhiều tiền hay thời gian đi săn nó với giá 'đồ cổ' đâu. Có đầy mấy 'cung điện nhang trầm' lấp lánh khác để chọn mà.
Tầng hương đầu bùng nổ hương nhang trầm đặc trưng của các buổi lễ Giáng sinh. Đây chính là mùi hương mình chọn cho đêm Giáng sinh, nó khiến mình cảm thấy vô cùng hào hứng và tràn ngập không khí lễ hội!
Sau khi nhận được một cái decant siêu lạ của SN gần đây (mà thực ra không phải SN), tui đã quyết tâm phải tìm lại đúng bản gốc mới chịu. Sahara Noir là một mùi hương trầm hương (Frankincense) đầy gia vị và mang sắc vàng đậm đà. Nó có chút khô nhưng lại hơi có cảm giác sáp sáp. Mùi này rất đậm đà nhưng không hề bị bí bách, vẫn có độ thoáng và nhẹ nhàng. Lúc mới xịt, tui thấy rõ mùi quế, rồi đến bách xù xanh và cam đắng, hòa cùng chút khói, tạo cảm giác cực kỳ giống không khí lễ hội cuối năm. Khi mùi dịu xuống, nó đi thẳng vào các nốt hương giữa và cuối luôn. Đây không phải kiểu hổ phách ngọt lịm, nó không lấy hổ phách làm trung tâm. Nó cũng không hẳn là mùi nhang thuần túy, dù sau khi tìm hiểu về Frankincense thì tui thấy những gì mình cảm nhận đúng là đặc trưng của loại trầm này thật. Các nốt hương xanh giúp cân bằng lại phần nhựa cây, giúp mùi trầm tỏa sáng mà không bị quá khói hay bị lấn át bởi sự ngọt ngào của hổ phách. Không có nốt nào bị gắt cả. Điểm tui cực thích là không có nốt nào – dù là gỗ, nhựa, trầm, cam đắng hay gia vị – chiếm thế thượng phong hết. Nó không ngọt hay bay mùi nhanh như Penhaligon's Elixir, nhưng vẫn mang cái vibe lễ hội đó – may là tui không ngửi thấy mùi ginger ale trong này. Tui cũng không thấy nó giống Ambre Sultan kiểu hổ phách thảo mộc ngọt đâu, cũng chẳng có cái kiểu béo ngậy, mùi đinh hương hay mùi hạt dẻ như DK Black Cashmere. Nói thật tui không phải fan cứng của Tom Ford, nhưng mùi này thực sự rất cuốn và là mùi hương trầm yêu thích nhất của tui từ trước đến nay. Sahara Noir gom tất cả các thành phần lại thành một loại "thần dược" mang tính thiền định, bao bọc lấy người dùng. Độ lưu hương và tỏa hương thì trên mức trung bình. Trên da tui thì tầm 7 tiếng là bay hết, mức này là ổn rồi. Nó không phải là "quái vật" lưu hương trên người tui, vì tui thường chỉ xịt 1-2 shot thôi. Chứ như Ambre Sultan bám tận 24 tiếng thì tui thấy hơi lo lo. Năm ngoái tui lỡ bán mất hai chai nguyên seal chỉ vì không quan tâm đến mấy cái hype về Tom Ford, giờ nhìn lại thấy hối hận ghê, vì em này thực sự rất mê hoặc. Note lại cho bản thân: phải đi ngửi thử trầm hương thật mới được.
Sahara Noir mở đầu bằng một sự bùng nổ đầy thoáng qua của cam đắng, hòa quyện cùng chút đắng nhẹ, tối màu của calamus và Labdanum. Có note cây bách trong bảng thành phần nhưng mình không cảm nhận rõ rệt được. Với mình, tầng hương giữa là sự kết hợp đậm đà, sống động của hương trầm quyện cùng sáp ong khô và giấy cói. Sự hòa quyện giữa trầm và giấy cói trong em này làm mình liên tưởng đến chai Timbuktu của L'Artisan. Tầng hương cuối lại là một hỗn hợp phong phú của hổ phách balsamic, nhựa benzoin, labdanum cùng chút âm hưởng gỗ từ tuyết tùng và trầm hương. Tóm lại, đây là một mùi hương thuộc nhóm hương trầm, nhựa cây và hổ phách. Độ tỏa hương khá mạnh trong những giờ đầu, và vì là nồng độ EDP nên độ bám tỏa cũng cực kỳ xuất sắc, mình xịt khoảng 3-4 shot mà vẫn thơm hơn 10 tiếng. Tiếc là Sahara Noir đã bị ngừng sản xuất rồi. Nghe bảo em này được marketing chính thức cho phái nữ, nhưng mình thấy hơi kỳ. Đừng hiểu lầm nhé, cá nhân mình thấy nước hoa là unisex thôi, ai cũng có thể sử dụng được, nhưng cái cấu trúc mùi này không phải kiểu sẽ thu hút tất cả phụ nữ. Chẳng có người phụ nữ nào trong gia đình hay bạn bè mình có thể tự tin xịt em này cả, dù đa số họ đều khen mình xịt mùi này rất thơm. Ý kiến chung là em này thiên về hướng nam tính nhiều hơn, nên mình nghĩ nếu Tom Ford đưa em này vào dòng Private Blend thì sẽ hợp lý hơn. Chốt lại, mình thấy Sahara Noir đúng nghĩa là một mùi hương kinh điển. Nếu bạn đã lỡ mê những mùi như Ambre Sultan của Lutens, Amber Absolute của Tom Ford, Mitzah của Dior (một cực phẩm cũng đã ngừng sản xuất), Grand Soir của MFK hay Timbuktu như mình đã nhắc tới, thì hãy tự thưởng cho mình bằng cách tìm thử em này đi. Mình thực sự thấy may mắn khi sở hữu em nó và cực kỳ thích khoác lên mình mùi hương này vào những ngày trời se lạnh hoặc khi đi chơi đêm.
Tui từng dùng thử em này vài năm trước lúc đang ngửi mấy dòng Tom Ford Private Blend và mê luôn! Mê đến mức tui phải rinh ngay một chai full về nhà. Sahara Noir là một mùi hương trầm hương cực đỉnh, kiểu ấm áp, khô ráo và mang đậm cảm giác của sa mạc cát luôn ấy. Về cơ bản thì tui thấy có trầm hương, mộc dược, gỗ/oud và một sự kết hợp tuyệt vời để làm nên mùi hương này. Tui có cảm nhận được hổ phách nhưng nó không hề lấn át ở nốt cuối đâu. Thay vào đó, em này vẫn giữ được cái chất trầm hương bí ẩn đầy thú vị, đúng như cái tên của nó vậy. Độ tỏa hương của Sahara Noir trên mức trung bình và bám trên da tui cực lâu, hầu như lần nào cũng phải 12 tiếng trở lên. Nói về độ giống thì Sahara Noir có chút nét gì đó giống Comme des Garcons Avignon, nhưng chỉ trong chốc lát thôi. Sau đó thì hai em này là hai thái cực hoàn toàn khác biệt. Avignon thì mát mẻ, thanh khiết, sạch sẽ và thoát tục, còn Sahara Noir lại ấm áp, khô ráo, quyến rũ và có chút gì đó... hư hỏng. Kiểu như Sahara Noir là mùi hương để xịt khi đang phạm lỗi, còn Avignon là mùi để xịt khi đi xưng tội vậy đó. Tui còn tưởng tượng cảnh mình xịt Sahara Noir trong khi đang trò chuyện với hai cô giáo cũ của mình, mà hai cô ấy lại đang dùng Avignon. Và tất nhiên, hai cô ấy sẽ phải quỳ xuống để xưng tội với tui (Haha). Trong này có oud nhưng đừng để nó làm mọi người sợ, vì nó chỉ đóng vai trò hỗ trợ thôi; một mùi oud rất sang và mượt, giống kiểu cách Creed dùng oud trong Royal Oud vậy... chắc chắn là không hề ngọt hay nồng mùi thuốc đâu. Theo ý kiến của tui thì Sahara Noir thiên nam khoảng 75%, nên tui nghĩ đa số phụ nữ sẽ không hợp đâu. Mấy bạn nhân viên bán hàng tui hỏi thì đa số không thích, nhưng có một bạn lại cực kỳ mê. Với tui, những người phụ nữ mạnh mẽ về cả thể chất lẫn tinh thần như Xena: Princess Warrior mới có thể "cân" được em này. Mà nói đi cũng phải nói lại, với cánh mày râu thì mấy ông nào yếu đuối hay quá hiền thì cũng đừng nên xịt em này làm gì. Chốt lại là dù tui rất thích Avignon, nhưng tui còn mê Sahara Noir hơn. Nó thú vị và bám tỏa tốt hơn nhiều. Rất đáng để thử nha!
Mới xịt thử xong nè. Mùi nhũ hương đậm đặc, sánh quyện và hơi có chút dầu. Cảm giác kiểu nhựa cây và balsamic ấy, có cả nốt animalic nữa, chắc là từ labdanum với castoreum rồi. Đứng xa thì thấy mùi thanh thoát lắm, nhưng lại gần là thấy ngay làn khói nhang đặc quánh. Tầng hương đầu không hề ngọt tí nào, cực kỳ u tối và đậm chất Gothic. Nó không hẳn giống như những gì tui từng nhớ, nhưng thực sự có những nét xuất thần trong đó. Mùi hương vương trên da ảo diệu cực kỳ: Nhắm mắt lại là thấy mình như xuyên không về buổi lễ đêm Giáng sinh năm 800 sau Công nguyên. Lúc đó Charles Magne vừa mới lên ngôi Hoàng đế của Đế quốc La Mã Thần thánh. Tui tưởng tượng mình là một người nông dân chẳng biết chữ, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sâu trong tâm khảm lại biết rằng bầu không khí mình đang hít thở, làn khói thơm này, chính là hơi thở của thần thánh. Cảm giác như mình đang vượt thoát khỏi thực tại, chạm đến sự bình yên vĩnh cửu từ sâu bên trong... Rồi "Bụp!", tỉnh giấc! Tui lại thấy mình đang ở năm 2016, ngồi trên ghế sofa ngay cạnh chai Tom Ford Sahara Noir. Mọi thứ chẳng có gì thay đổi, chỉ có tui là khác thôi, vì tui vừa có một chuyến du hành xa xôi nhờ "vị thần" ẩn mình trong chai nước hoa này – thứ mà tui chỉ cần xịt nhẹ một cái là đã giải phóng sức mạnh của nó rồi. Trở lại với thực tại, cuộc sống lại bình thường, nhưng bên trong tui vẫn cảm nhận được hơi ấm của Sahara Noir đang âm ỉ trên da như những tàn lửa cuối cùng của một ngọn lửa đang dần tắt. Tui mỉm cười.
Sahara Noir thực chất là tên một loại đá cẩm thạch từ Tunisia chứ không liên quan gì đến sa mạc Sahara đâu nha. Nhưng cái tên này lại gợi lên cảm giác cực kỳ linh thiêng, như những nghi lễ tôn giáo từ thời cổ đại vậy. Có vẻ Tom Ford đã nghiên cứu rất kỹ về các loại thảo mộc và nhựa cây thời đó để tạo nên mùi hương này, bao gồm trầm hương, mộc dược, gỗ tuyết tùng, sáp ong, rồi cả trái cây như nho khô và lựu, thêm chút cây bách nữa. Lúc mới xịt, mình thấy một mùi nhang cháy cực gắt, kiểu như vừa mới thắp một nén nhang xong ấy, thậm chí còn làm cay cả mắt luôn. Sau đó là mùi gỗ tuyết tùng hoặc gỗ đàn hương rất khô. Phía dưới là sự hòa quyện giữa trầm hương thơm mùi thông ngọt ngào và sáp ong béo ngậy, mượt mà. Mình không thấy mùi đồ ăn hay cam chanh gì cả. Độ tỏa hương thì giờ đầu cực kỳ mạnh, xịt xong là tự ngửi thấy mình luôn, nhưng độ lưu hương thì không quá ấn tượng lắm. Càng về sau, mùi hương cứ như kiểu mấy bông hoa ly héo úa nằm lăn lóc trên đàn piano sau một bữa tiệc vậy. Cảm giác khi khoác lên mình mùi hương này giống như một người phương Đông cổ đại đầy quyền uy, giữa không gian đền đài nghi ngút khói nhang, nơi có những nghi lễ tế thần và sự xa hoa của các bậc vua chúa. Nó mang hơi thở của những khu vườn trù phú, của lụa là và trang sức quý giá. Có thể mùi này sẽ làm người khác thấy lạ lẫm hoặc gây khó chịu cho hội ghét nước hoa, nhưng riêng mình thì cực kỳ mê Sahara Noir. Mình dùng bản chiết thôi mà giờ đang tính chốt ngay một chai full đây!