Mình đã muốn thử Maroussia từ lâu lắm rồi mà cứ chần chừ mãi. Vốn dĩ mình đã bị thu hút bởi cái chai màu đỏ thẫm kia, mà thấy review cũng không đến mức bị chê thậm tệ nên mình nghĩ với mức giá này thì cũng đáng để thử, thế là hôm qua mình đã chốt đơn ngay một chai.
Lúc mới xịt thì thấy khá ổn, mùi đậm, ấm và cực kỳ gây nghiện, kiểu gợi nhớ lại những ký ức thời trẻ của mình ấy. Nhưng chỉ vài phút sau, nó lại chuyển sang cái mùi xà phòng cũ kỹ như mấy người review khác nói. Mình hơi thất vọng, nhưng mà cũng không dễ bỏ cuộc thế đâu, mình xịt thêm hai nhát nữa lên tay để test tiếp.
Và rồi, khoảnh khắc "Aha!" đã đến! Mùi hương thật sự mới lộ diện này: ấm áp, ngọt ngào, nồng nàn, có chút khói và cực kỳ sang chảnh! Mình như thấy hiện ra hình ảnh một quý cô quyến rũ đầy nguy hiểm, môi đỏ rực, khoác lên mình đồ lông thú, vừa thanh lịch vừa đầy rẫy sự chết chóc... kiểu như một nữ điệp viên trong mấy phim Bond cổ điển ấy. Một mùi hương đầy sự gợi cảm, hòa quyện giữa nước hoa, khói thuốc, chút quế, rồi cả mùi rượu nữa, chắc là scotch hoặc rum, kiểu người phụ nữ uống rượu mạnh nguyên chất luôn ấy.
Nó còn có cả mùi bụi bặm như sách cũ, mùi ẩm mốc nhẹ như bên trong một chiếc túi xách cũ (nhưng không hề tệ nhé)... rồi một mùi kim loại càng lúc càng đậm lên, và bỗng nhiên mình ngửi thấy mùi máu đỏ đặc quánh như siro! Cảm giác như một quý cô ma cà rồng sống nhờ máu, thuốc lá và rượu scotch vậy. Cái vibe mà mùi hương này mang lại cho mình thực sự là mạnh mẽ nhất từ trước đến nay.
Nhưng ngặt nỗi, có cái gì đó cứ kỳ kỳ. Ban đầu thì mùi kim loại này chỉ thoang thoảng thôi mình không sao, nhưng càng lúc nó càng mạnh lên, làm mình bị đau đầu và buồn nôn kinh khủng. Mình đã cố lờ nó đi vì bình thường mình chẳng bao giờ bị đau đầu do nước hoa cả, nhưng rồi nó dần trở nên không thể chịu nổi, cảm giác y hệt như lúc ngồi xe buýt đông đúc hồi nhỏ bị say xe ấy. Mình muốn chạy trốn khỏi cái mùi này và nhận ra là mình không thể dùng nó được, nó quá sức chịu đựng.
Trong nỗ lực cuối cùng, mình thử layer nó với Cabochard. Và ôi trời ơi, nhẹ cả người!! Trước đây mình cứ tìm cái gì đó để layer với Cabochard nhằm làm nổi bật nốt hương đất và rêu, nhưng trên da mình, Cabochard cứ làm mọi thứ trở nên sạch sẽ, mùi xà phòng quá mức. Vậy mà đây lại là "phép màu" mình cần! Cabochard đã tiết chế được cái mùi ngọt lợ, kim loại gây buồn nôn của Maroussia, làm giảm bớt độ xà phòng cũ kỹ. Thay vì mùi sách cũ hay phòng đầy mạng nhện, giờ đây mùi hương trở nên xanh mướt kiểu rừng rậm, có hương thảo mộc và hoa ngọt ngào nở giữa lớp rêu. Hai em này kết hợp cực kỳ ăn ý, mang lại những gì tinh túy nhất của cả hai mà không còn gây đau đầu hay buồn nôn nữa. Sáng nay thức dậy, mình thấy mùi thảo mộc mê hoặc trên tay, làm mình nhớ đến Mitsouko cực kỳ. Cái này chắc chắn mình sẽ dùng!
Update 2: Thôi quên hết những gì mình vừa nói đi. Mình không thể dùng được em này. Ngay cả khi đã layer với một lượng lớn Cabochard thì cái mùi gây đau đầu và buồn nôn kia vẫn cứ xộc lên, làm mình thấy nôn nao và khó chịu vô cùng. Hôm nay mình thử lại lần nữa và phải đi tắm ngay để tẩy sạch mùi này. Dù layer với Cabochard nghe có vẻ tuyệt đấy, nhưng thực tế là nó chỉ làm mình thấy buồn nôn thôi 🤢.