Người dùng ẩn danh
Với tui thì chai nước hoa này chẳng có chút chiều sâu nào cả, chỉ có đúng một tông mùi duy nhất. Nó sặc mùi hoa dạ lan hương chết - kiểu ngọt lờ lợ, rồi nồng nặc mùi phân hủy ấy. Nói thật là nó kinh khủng đến mức không thốt nên lời. Tệ đến nỗi mấy chai tui ghét khác tui còn dùng làm xịt phòng hay xịt ga giường được, còn em này thì không. Tui phải đổ thẳng xuống bồn rửa mặt rồi xả nước đi luôn cho rảnh nợ. Cực kỳ kinh tởm. Hình như tui cứ hễ gặp mấy mùi có note hoa diên vĩ, hoa ly, linh lan hay dạ lan hương là lại phản ứng kiểu này. Tui đã thử qua tầm chục mùi của nhà Penhaligon's rồi mà thấy cái nào cũng hụt hẫng, thậm chí là tệ hơn. Hoặc là nó kinh tởm cực kỳ (như Bluebell hay Lily of the Valley), hoặc là nó cứ nhạt nhẽo, loãng loãng, mông lung và chả có gì thú vị (như Artemisia, Lily and Spice, Malabah, Endymion, Quercus). Mùi duy nhất tui thấy tạm ổn là Blenheim Bouquet, nhưng mà nó yếu xìu, diễn biến mùi thì ngắn và đơn điệu quá, cảm giác phí cả tiền lẫn thời gian. Thường thì tui phải xịt đè lên mấy chai khác có cấu trúc mùi tốt hơn thì mới dùng được. Chốt lại là: tui cực kỳ thất vọng với nhà Penhaligon's nói chung, còn riêng Bluebell thì là một sự kinh tởm tuyệt đối.