Tui thực sự bất ngờ khi thấy mọi người tranh cãi dữ dội về mùi hương này, trong khi nó lại là một trong những mùi tui mê nhất, vừa hoài niệm, vừa đẹp, lại cực kỳ hợp với thời điểm này trong năm. Mùi hương lúc mới xịt lên chắc chắn là có cảm giác ẩm ướt, thậm chí hơi có chút "bẩn", nên tui hiểu tại sao nhiều người lại thấy khó chịu. Nhưng với tui, nó tạo ra đúng cái vibe "mặt đất trong rừng" cực kỳ chân thực, hòa quyện cùng hương cây cỏ xanh mướt đẫm nước và gỗ cay nồng. Trong tự nhiên, nhất là ở rừng cây, lúc nào chẳng có sự giao thoa giữa mùi của sự tàn úa và mầm sống mới.
Tầng hương giữa thì siêu nịnh mũi với các nốt hoa đầy mê hoặc như hoa dạ lan hương, hoa hồng và linh lan, đi kèm là một vị đắng đậm. Cái đắng này làm tui liên tưởng đến hạnh nhân, nhưng không phải kiểu hạnh nhân ngọt ngào đâu. Tui chưa ngửi xyanua bao giờ, nhưng nghe nói nó có mùi hạnh nhân, và đây chính là cái mùi mà tui hình dung về nó. Hương hoa lưu lại rất lâu trên da cùng với nhựa cây và gia vị. Nghe có vẻ ngược đời, nhưng các nốt gia vị ở đây lại nhẹ nhàng và tươi mát chứ không hề ấm nồng, giúp cân bằng lại lớp nền phấn mịn màng mà thường thấy ở những dòng nước hoa có nốt hương giữa như thế này.
Tổng thể mùi hương là sự luân chuyển giữa đắng, ngọt, chua và cay, đó có lẽ là lý do vì sao tui thấy nó cực kỳ gây nghiện, dù các nốt hương khá rõ ràng nhưng lúc nào cũng cảm thấy có thêm những tầng lớp khác. Tui nghĩ chính những nét "bẩn" hay có vẻ gây khó chịu kia lại giúp mùi hương này không bị quá cầu kỳ hay vô hồn. Nếu bỏ đi cái chất "bẩn" đó, nó sẽ chỉ là một mùi hoa hồng sạch sẽ, nhạt nhẽo thôi. Còn đây, nó là một mùi hương đầy phiêu lưu và phức tạp, vừa lãng mạn lại vừa mang chút gì đó đầy đe dọa của đại ngàn.