Ok, sáng nay mình có xịt Habanita. Mình không dùng em này thường xuyên lắm, nhưng khác với đa số các perfumista, mình đã thấy Habanita xuất hiện từ tận 60 năm trước rồi, nên đây là góc nhìn của mình.
Giống như mọi người, mình hoàn toàn đồng ý là chai nước hoa này sinh ra dành cho những phụ nữ trưởng thành, tầm tuổi 40 trở lên – những người đã qua cái thời chỉ thích mấy mùi hoa cỏ ngọt ngào. Đây là những năm 1920, thời kỳ "Roaring Twenties" đầy sôi động, khi mà đàn ông và cả một số phụ nữ hút thuốc rất nhiều. Kiểu mùi hương này thường đi đôi với việc hút thuốc để át đi mùi thuốc lá trên hơi thở. Dù mình cũng nghi là nó chẳng át được mấy đâu, vì mùi thuốc lá khó lấp đi lắm. Nhưng cái mà Habanita muốn hướng tới chính là sự bí ẩn, sự lôi cuốn và đầy tinh tế. Đó là lý do tại sao nó có vỏ chai màu đen. Khác với bây giờ, hồi đó không có nhiều nước hoa dùng chai đen đâu. Mà cũng chẳng có gì kiểu dễ thương hay bánh bèo cả, cực kỳ nghiêm túc luôn.
Nói thật là Habanita cũng không bán chạy lắm. Mình chẳng nhớ đã thấy quảng cáo em nó ở đâu cả, cũng chưa từng biết ai dùng luôn. Hồi mình 12 tuổi, lần đầu thấy em nó nằm trong dàn chai nước hoa Pháp biểu tượng ở Marshall Fields, Chicago. Nhưng suốt thời thanh niên, mình chẳng gặp ai dùng cả. Cứ ngỡ là phải có người dùng chứ, nhưng đến tầm những năm 1980, mình hiếm khi thấy em nó trên kệ của mấy store lớn nữa. Mãi đến thời kỳ Internet mới bắt đầu bùng nổ, tầm năm 1996, mình mới mua được một chai với giá rẻ hơn giá niêm yết. Vì Habanita giờ khá phổ biến, nên như một reviewer khác đã nói, đừng có mua em này với giá full retail nhé.
Đây là một mùi hương mang tính lịch sử, nhưng hiện tại đã hoàn toàn bị lu mờ bởi các dòng mùi oud, da thuộc hay nhựa cây đang tràn ngập thị trường. Hầu hết các mùi đó đều làm tốt hơn những gì Habanita từng cố gắng thể hiện. Thậm chí ngay từ những năm 1920-1930, Nuit de Noel của nhà Caron còn truyền tải sự tinh tế của thời đại đó tốt hơn Habanita nhiều. À, mình mới nhớ ra, ngay cả khi mình đến nhà máy Molinard ở Grasse vào năm 1982, họ cũng chẳng quảng bá gì nhiều về Habanita. Có lẽ họ chỉ nhắc qua trong lúc dẫn tour thôi. Và cuối cùng, mình vừa tra nghĩa của từ "Habanita", hóa ra nó là "Little Havana". Có vẻ như Molinard muốn hướng tới phong cách Mỹ Latinh. Bạn nhớ không, thời đó Havana là một điểm du lịch nổi tiếng với các hộp đêm và sòng bạc, là nơi trốn tránh lệnh cấm rượu của người Mỹ. Không ngờ là người Pháp cũng thích ghé qua đó nữa.