Nó đẹp đến mức mình muốn khóc luôn ấy. Một "con quái vật" dịu dàng. Hương hoa, phấn, và gỗ. Mọi thứ mượt mà đến mức không thể mượt hơn, vừa vượt thời gian vừa không phân biệt giới tính. Cực kỳ phong cách Pháp. Mùi hương này mang lại cảm giác rất đĩnh đạc, tinh tế, trí tuệ, nhưng cũng đầy nhân văn, nhân hậu và thông thái.
Nó giống như một người cô, lớn tuổi nhưng không hề già, người đã sống cả đời ở một vùng đất xa xôi, kỳ lạ nào đó mà mình chưa từng gặp. Rồi một ngày cô ấy về dự buổi họp mặt gia đình, còn mình thì đang là một đứa trẻ tuổi teen. Mọi người trong nhà có nhiều cảm xúc lẫn lộn về cô ấy, có chút bàn tán, nhưng cũng đầy sự bí ẩn, kiểu như một người phụ nữ "đã từng bỏ lỡ" vậy. Và rồi khoảnh khắc gặp mặt cũng đến, cô ấy xuất hiện – một người phụ nữ tóc nâu xinh đẹp, học thức, nói năng nhẹ nhàng, người đã sống theo quy luật của riêng mình, đã chứng kiến những điều mà hầu hết mọi người chưa từng thấy và biết những điều mà ít ai nhận ra. Cô ấy rất gần gũi, dễ chuyện trò vì có thể thấu hiểu và đồng điệu với trí tuệ cũng như tâm hồn của bất kỳ ai, bất kể tuổi tác, giới tính hay địa vị. Cô ấy còn mang về cho mình một món quà lưu niệm từ nơi xa xôi ấy, có thể là một biểu tượng may mắn bằng đá quý, một chiếc khăn lụa hay một món đồ nhỏ xinh nào đó khiến mình sẽ luôn trân trọng mãi mãi, giống như cách mình trân trọng ký ức về người phụ nữ phi thường này.
Xin lỗi vì mình hơi lan man, nhưng mình phải chia sẻ "cuốn phim" nhỏ hiện lên trong đầu khi mình ngửi thấy Habanita lần đầu tiên, vì mình tin rằng nó sẽ mang lại cảm hứng khác biệt hơn là chỉ liệt kê các tầng hương khô khan. Tóm lại là, LÀM ƠN hãy thử mùi này đi. Bạn có thể sẽ yêu nó hoặc thấy nó hơi cổ điển, nhưng nhất định phải trải nghiệm nó.