Phéromone của Marilyn Miglin thực sự đại diện cho cả một kỷ nguyên của dòng nước hoa đậm mùi rêu sồi. Nó mở đầu bằng một nốt xanh mướt đầy bất ngờ, rồi dần dần chuyển mình thành kiểu "power perfume" đặc trưng của thập niên 80 với sự bùng nổ của hoa cỏ, trái cây, nhựa cây và sự sang trọng. Phéromone có một vị thế riêng, đứng cạnh những cái tên huyền thoại như "Lauren", "Estée" hay "Magie Noire". Cái tên nghe đầy tính "sinh học" này khiến người ta khó mà mô tả hết được, theo một cách rất tích cực. Ban đầu, tui cứ ngỡ nó sẽ có những nốt hoa huệ hay hoa hồng rực rỡ kiểu Giorgio, nhưng không, nó bám rất chắc vào truyền thống mùi xanh, kiểu aldehyde, chypre, thảo mộc và thậm chí là có chút hơi men như vodka nữa.
Giữa cái nền thảo mộc, rừng rậm và nắng đồng cỏ đó, các loài hoa mới bắt đầu lộ diện. Dù không phải là hoa huệ, nhưng vẫn có đủ độ indole để tạo nên nét đắng nhẹ đầy mê hoặc. Đó là cam hoa, nhài, diên vỡ, hương thảo, lá cọ và bạc hà. Trong khi đó, rêu sồi vẫn cứ gầm vang, mang lại một sự tinh tế giống như trong "Knowing" hay "Mitsouko". Điểm hay là các nốt hoa như cam, nhài, diên vỡ, hồng, lan xuất hiện một cách nhẹ nhàng, tinh tế chứ không hề tấn công khứu giác kiểu như Giorgio Poison. Thành phần chính ở đây là rêu sồi, thảo mộc, gỗ và gia vị. Sự kết hợp này tạo nên một mùi hương có chiều sâu và độ tỏa hương đủ để khiến mấy người không phải perfumista phải "nhức đầu" vì sự hiện diện của nó. Nó mang một sức hút kiểu Hollywood hay Bollywood, kiểu "Này, tôi đang ở đây nè!".
Nhiều người hay gọi đây là "mùi của các bà lão", tui thấy cái danh xưng đó hơi tiêu cực, vì ai rồi cũng sẽ già đi thôi. Tui là một người đàn ông nữ tính, là một y tá, và tui biết lão hóa là điều không thể tránh khỏi. Mà biết gì không? Các quý bà ngày xưa đã từng xịt mùi này đó! Và thật may là đến tận bây giờ tui vẫn có thể dùng nó. Về chuyện thay đổi công thức, tui đã 61 tuổi và chứng kiến hầu hết các dòng nước hoa qua nhiều thập kỷ, và Phéromone vẫn giữ được phong độ huyền thoại của mình. Tui thực sự sốc khi đọc về những rắc rối đời tư của bà Miglin, thật là một sự mất mát nhưng cũng thật kinh hãi. Đúng là những drama mà thế giới thời trang không thực sự cần, nhất là khi chúng ta đang có những mùi hương đầy huyền bí như Phéromone của Marilyn hay V'e của Donatella. Hiện tại, thứ tui đang ngửi thấy là gỗ đàn hương quyện cùng mùi nền rừng rậm với rêu sồi và sức mạnh thảo mộc, nâng đỡ cho cả một vườn hoa...