Dreaming room - ★★★★☆
Chuyện là, mình mới tậu một chai Lanvin Oxygene giá siêu hạt dẻ, định bụng tìm một phiên bản thay thế cho Feu d'Issey Light mà rẻ hơn chút. Hóa ra, đây chính là mùi hương dành cho mấy cô nàng yêu đời, xịt vào ban ngày để "khởi động" khứu giác trước khi bước vào một đêm đầy nồng cháy với Gucci Rush. Nói cách khác, Oxygene mang đậm hơi thở của những năm 90, đầu những năm 2000, nhưng theo kiểu hoài niệm, vừa ngọt ngào vừa có chút gì đó luyến tiếc. Tâm hồn mình thực sự đang gào thét vì nhớ cái thời kỳ hoàng kim của những dòng nước hoa designer đầy tính thử nghiệm và phá cách như hồi đó. Dù giờ có bao nhiêu dòng niche ra mắt mỗi năm, nhưng cảm giác chúng chẳng bao giờ tinh tế hay "đúng chất" cái thời đại đó được.
Trước khi nói kỹ hơn về mùi, mình phải mượn lời một reviewer khác: "Vào đầu những năm 2000, nước hoa dường như được pha trộn theo kiểu mà tất cả các nốt hương ập đến cùng một lúc, tạo thành một mùi hương đặc trưng không thể tách rời. Bạn có thể nhận ra ai đó đang dùng mùi gì qua tên gọi, nhưng lại chẳng thể chỉ ra chính xác đó là nốt hương nào". Và Lanvin Oxygene chính là minh chứng sống cho điều đó – nó được pha trộn một cách hoàn hảo đến mức tuyệt đối. Đúng là mình có thể gọi tên vài nốt hương như xạ hương, gỗ đàn hương, chút diên vĩ thanh thoát hay hoa dành dành cay nồng... nhưng vấn đề là chúng hòa quyện thành một thể thống nhất, một mùi hương duy nhất không thể chia cắt, khác hẳn với kiểu nước hoa bây giờ. Mình thực sự phát ngán với mấy kiểu "Nhìn nè, tôi có Oud đây" hay "Này, tôi là Amber đây" mà chẳng thèm đầu tư chút sáng tạo nào. Sự thiếu hụt tính nghệ thuật là có thật – cứ chọn đại một nốt hương rồi tôn nó lên là xong. Những dòng như Angel, Oxygene hay thậm chí là Poison có thể nhận diện ngay lập tức vì chúng sở hữu một cấu trúc mùi hương độc bản, tạo nên bản sắc riêng. Có thể mình hơi phiến diện, nhưng kỷ nguyên vàng của ngành nước hoa thực sự đã qua rồi. Mình vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi một làn sóng mới để chống lại sự bùng nổ quá mức của oud và ambroxan, để chúng ta lại được thấy những dòng designer thú vị và thông minh hơn.
Quay lại chuyện chính nhé. Mình cực kỳ hài lòng với quyết định mua lần này, thật may là những "viên ngọc quý" hiếm hoi như thế này vẫn còn tồn tại. Mình không gọi Oxygene là một kiệt tác mang tính đột phá, nhưng nó chắc chắn có những nét độc đáo khiến mình như lạc vào một thế giới khác. Mùi này rất dễ dùng, thanh thoát, nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy sức sống và tỏa hương cực tốt. Nó không có độ "sữa" như kiệt tác Feu d’Issey, nhưng Oxygene lại có một kết cấu trắng mờ ảo, thoáng qua khiến mình cứ muốn hít hà mãi trên cổ tay. Thèm cảm giác được "tắm" trong thứ chất lỏng màu xanh kỳ lạ này quá. Cheers!
Soundtrack: Niles Cooper - Don't U Know