Cuối cùng thì tui cũng chạm mặt được một "huyền thoại" kiểu thế hệ sau những năm 90 - cái kiểu mà cứ thấy cái gì cũng cho thêm gỗ đàn hương vào ấy, chính là Oxygene. Tui đã để mắt tới em này mấy năm rồi, nghe trên mạng đồn thổi nghe cuốn cực, kiểu vừa dễ chịu mà cũng vừa gây tranh cãi dữ dội. Liệu tui có thích em nó không? Liệu đây có phải là một biến tấu nhẹ nhàng, trong trẻo cho dòng hương ấm áp, cay nồng mà tui đã tốn bao nhiêu công sức tìm kiếm bấy lâu nay không? Câu trả lời là kiểu vừa có vừa không. Em này cứ đi theo hướng riêng, kiểu gì cũng có một chút, nên chẳng thể làm hài lòng hoàn toàn tui hay bất kỳ ai cả. Tui không biết đa số mọi người có thấy em nó là "chân ái" không, nhưng tui chắc chắn là sẽ có rất nhiều người thích một vài khía cạnh của em nó, nhưng rồi vẫn cảm thấy chưa đã.
Vừa đưa mũi lại gần chai là tui thấy mùi nước giặt với cả mùi kẹo cao su thoang thoảng, làm tui hơi bị lú so với cái bảng thành phần. Nó có một chút ngọt kiểu gì ấy, mà với mũi tui thì nó giống mùi kẹo cao su lắm. Và cũng giống như mấy loại kẹo cao gum vị trái cây tổng hợp thôi, nó là một kiểu mùi hương giả lập trái cây kiểu phấn phấn, không ra một loại quả cụ thể nào cả mà chỉ kiểu như "vị trái cây" thôi ấy. Tui không khoái lắm, tui không muốn mình có mùi giống một trong hai thứ đó đâu. Sau vài phút thì tui bắt đầu thấy hứng thú hơn chút. Mùi tiêu bắt đầu lên tiếng và làm cho nốt hoa hồng có chiều sâu hơn. Lúc này tui mới nhận ra nó làm tui nhớ tới Vivienne Westwood Anglomania và Etat Libre D'Orange Putain Des Palaces! Cả hai đều có kiểu hoa hồng kiểu mỹ phẩm cổ điển, có chút đắng khô. Nếu ở Anglomania hay Putain Des Palaces là sự kết hợp của violet, hoa hồng và da thuộc, thì ở đây là dành dành, hoa hồng và tiêu. Tui thích hai em kia hơn, vì chúng quyến rũ và táo bạo hơn hẳn. Còn Oxygene thì cứ kiểu "ổn thôi", cứ ẩn mình sau lớp màn xà phòng dễ chịu và mấy loài hoa trắng lịch sự.
Tui cứ ngỡ là nó sẽ lắng xuống thành mùi gỗ, nhưng không, cả cái lớp hương đó rồi những gì ẩn dưới nó cứ thế mờ dần đi như một khối thống nhất, cảm giác không thỏa mãn lắm, giống như một giấc mơ mà mình rất muốn nhớ nhưng nó cứ tan biến dần ngay khi mình vừa tỉnh giấc vậy... chẳng có chi tiết nào đủ rõ ràng để đọng lại trong đầu cả. Thông điệp của em nó cũng khó diễn tả, có nét riêng nhưng lại thiếu định hướng. Có lẽ là do tui không biết mình thực sự muốn gì, nhưng mà tui cũng chẳng cần phải thể hiện điều đó qua nước hoa làm gì.