Người ta hay bảo là khi một chai nước hoa thực sự hợp với mình, mọi thứ sẽ tự nhiên mà ổn thôi: độ tỏa hương tốt, lưu hương lâu, và cảm giác khi xịt lên người cực kỳ dễ chịu. Mà không biết là người ta nói thế, hay là mình đang tự nói vậy nữa? Thú thật là mình chẳng kỳ vọng gì nhiều vào Galop, thậm chí còn chẳng buồn thử vì cái giá tầm 240€ cho 50ml bản Pure Parfum. Thêm nữa, dù Hermès luôn mang nét thanh lịch và đặc trưng, nhưng mình lại không phải fan của JCE hay phong cách màu nước trong trẻo của ông ấy. Mình cứ nghĩ một nhà mốt có bề dày lịch sử như vậy nên có một dấu ấn táo bạo hơn, nhưng có vẻ điều đó đã thuộc về quá khứ với những huyền thoại như Doblis, Equipage hay Bel Ami rồi... Dù các bản tái chế có tốt hay tệ đến đâu thì chất lượng vẫn ở đó, chỉ là thiếu đi sự bứt phá thôi.
Nhưng bất ngờ chưa, mình lại tìm thấy sự táo bạo đó ở Galop. Đây là sáng tạo độc lập đầu tiên của Christine Nagel, nó vẫn đi theo con đường trong trẻo kiểu màu nước mà Ellena từng tạo ra, nhưng lại thêm vào một "cú hích" đầy ấn tượng. Vừa giữ được những quy chuẩn của Hermès, vừa thêm chút gợi cảm, cho thấy người nghệ sĩ đứng sau không chỉ đi theo lối mòn mà còn là người dẫn dắt cuộc chơi. Và đó là điểm cộng, vì Nagel không phải là Ellena, và các sáng tạo của cô ấy cần phải chứng minh được bản sắc riêng.
Khi xịt lên da, Galop mở đầu bằng nốt hương nước hoa hồng ngọt lịm như mật ong. Dù mình thích một tông hồng tối hơn một chút, nhưng thôi, vì thực tế có quá nhiều thứ mình muốn mà nước hoa ngày nay không cho phép. Nó mang hơi hướng Trung Đông nhưng lại không bị sến súa kiểu oud, chỉ có một chút saffron cay nồng và nốt da thuộc gợi nhắc đến kiểu Cuir de Russie xưa cũ nhưng không quá cổ điển, pha chút cảm giác "xà phòng hơi bẩn" – một khía cạnh của da thuộc thường thấy trong các dòng cũ. Nốt quả mộc qua thì không rõ lắm, còn hoa mộc tê thì thoang thoảng, chỉ giúp tăng thêm độ mọng nước giống như cách mà các thiết kế của Ellena vẫn hay làm.
Dù mùi hương khá tuyến tính nhưng mình thấy nó rất thú vị. Đó là sự đan xen giữa sự thống trị của hoa hồng, da thuộc và một "mối tình tay ba" đầy gia vị, mỗi thời điểm trong ngày lại cho thấy một khía cạnh khác nhau. Mình cảm nhận được các nốt hương chạy dọc trên nền xạ hương mướt mải xuất hiện ở giữa và lưu lại đến tận cuối, để rồi kết thúc bằng một nốt da thuộc táo bạo hơn khi khô hẳn. Dù hiện đại và dễ chịu, nó vẫn gợi nhắc đến dòng Kelly Caleche kinh điển, vừa thanh lịch, vừa có chút "dirty" đầy lôi cuốn và cực kỳ hợp để dùng trong nhiều dịp. Cảm giác như đây là một bước đi đầu tiên còn chút rụt rè, nhưng ẩn sâu bên trong là những khía cạnh rất đáng mong chờ ở các sáng tạo tiếp theo của bà Nagel.
Trên da mình, độ tỏa hương cực kỳ ổn và lưu hương cả ngày dài, rất xứng đáng với cái giá bỏ ra. Đừng mong đợi một "con quái vật" về mùi hương vì nó không phải vậy, nhưng nó thực sự làm rung chuyển hình ảnh vốn có của nhà mốt này, và mình tin đây mới chỉ là sự khởi đầu. Một mùi hương hoàn toàn unisex (ít nhất là ở Tây Ban Nha họ đang quảng bá như vậy) và cực kỳ thân thiện để đi làm.