Tui từng ngửi chai này từ mấy năm trước rồi, nhưng nói thiệt là tui không nhớ nổi gì ngoài việc thấy nó không hợp gu, vì hồi đó tui chỉ mê mấy dòng Opium hay kiểu phương Đông đậm đặc thôi. Review này là dựa trên phiên bản hiện tại nha.
À, còn cái chai nữa. Nhìn nó có "nhạy cảm" quá không trời? Giờ thì đầy rẫy mấy kiểu chai nước hoa hình thù kỳ quặc trên thị trường, nhưng hồi đó, thiết kế điêu khắc của Peretti nhìn có vẻ... hơi "thiếu" một chút, nhưng mà vẫn rất tinh tế.
Tui cũng từng thắc mắc là mấy cái nốt dưa lưới, bạc hà, hương xanh với trái cây trong một chai nước hoa thời kỷ disco thì sẽ ra sao. Và kết quả là: nó hợp cực! Nó tươi mát một cách lạ lùng chứ không hề bị nồng gắt. Mở đầu như một khu vườn mùa hè vào buổi xế chiều, có chút tiêu nhưng rất dễ chịu. Bạc hà tạo cảm giác tươi mới rõ rệt nhưng không hề lấn át, nó chỉ làm nổi bật cái tông xanh thôi. Tui không thấy rõ mùi dưa lưới lắm, chỉ thấy thoang thoảng chút gì đó ngọt ngào, mọng nước thôi.
Mấy cái nốt hương này với tui không theo thứ tự đâu. Sau lớp hương đầu, nếu ngửi trên giấy thì tui thấy một luồng hổ phách và hoa cỏ ấm áp, béo ngậy, kiểu như caramel hay chocolate vậy, nhưng khi lên da tui lại thấy chủ yếu là hoa vạn thọ. Hoa vạn thọ là kiểu hoa "xấu mà đẹp" ấy. Nó không phải kiểu hoa đẹp kiểu truyền thống như hồng hay nhài — dù trong này cũng có thoang thoảng chút hồng và nhài — mà nó kiểu hoa dại, mộc mạc, có mùi hơi chua và thảo mộc. Tui có chút hoài niệm với hoa vạn thọ vì vườn nhà ba mẹ tui hồi xưa trồng đầy loại này để đuổi muỗi. Dù sao thì nhờ có hồng, nhài với ngọc lan tây mà hoa vạn thọ cũng trở nên xinh xắn hơn, dù mình không tách bạch rõ từng loại hoa được, nhưng các khía cạnh thơm ngát của vạn thọ được làm nổi bật bởi gỗ tuyết tùng và cỏ hương bài. Cảm giác mùi vạn thọ này rất tự nhiên. Halston vốn thích tôn vinh những gì tự nhiên, và chai này cũng không ngoại lệ.
Đây là dòng Chypre nên cái sự tươi mát của hoa vạn thọ sẽ có một chút vị chát của rêu sồi. Khi cái đó hòa quyện với hổ phách sang chảnh, đó chính là lúc tinh thần nữ quyền và kỷ nguyên disco của những năm 1970 trỗi dậy. Cảm giác như một cô nàng ngây thơ vùng Midwest lạc bước vào Studio 54 và quyết định biến nơi đó thành sân chơi của mình vậy. Nó là mùi hương của đỉnh điểm mùa hè, ngay trước khi mùa thu bắt đầu tàn úa.
Có một cảnh trong phim tiểu sử về Halston trên Netflix, khi ông ấy đối mặt với Joel Schumacher. Joel hỏi một cách khẩn thiết: "Tôi không thuộc về nơi này, đúng không?". Halston trả lời: "Chúng ta giống như những con tàu nhỏ lạc giữa biển khơi vậy. Ai cũng từng trải qua nhiều chuyện, rời bỏ gia đình, bị từ chối theo cách này hay cách khác. Một lũ lập dị, những kẻ kỳ quặc và cả những cô nàng chưa chịu trưởng thành nữa. Nhưng tôi nghĩ, bạn thuộc về nơi này." Câu nói đó tóm gọn hoàn hảo về Halston Classic đối với tui: nó vỗ về những tâm hồn cảm thấy lạc lõng bằng một khởi đầu trong trẻo, một cốt lõi hoa cỏ mộc mạc, và kết thúc bằng một nốt hương cay nồng nhưng ấm áp, béo ngậy. Và có khi bạn sẽ cảm nhận được những tầng hương đó theo bất kỳ thứ tự nào.
À, thêm chút thông tin là trong phim Halston trên Netflix, quá trình sáng tạo nước hoa của Halston và Adele (chuyên gia mùi hương từ IFF) thực sự rất truyền cảm hứng. Có đoạn ông ấy phải tìm lại cảm xúc và ký ức quá khứ. Ông ấy ngửi mùi trầm hương và chê nó như "phân bò" (vì ông ấy đến từ Indiana), rồi bực mình muốn bỏ cuộc luôn. Sau đó, Adele bảo ông ấy hãy tìm ra ba từ khóa từ quá khứ cho buổi gặp tới. Trong buổi gặp tiếp theo, từ thứ hai của ông ấy là "cỏ" — kiểu cỏ xuân mọc lên từ bùn sau đợt tan băng, và "hoa thủy tiên" gợi lên sự trong sáng và thoải mái. Ông ấy còn muốn thêm mùi kem cạo râu vào mùi da thuộc để gợi lên sự gần gũi và được chấp nhận. Ông ấy đã bật khóc khi nhớ lại ký ức về người cha vừa cạo râu vừa đánh mình.
Đoạn gặp gỡ với các giám đốc marketing của Max Factor cũng hài hước cực kỳ, ông ấy đã phải đấu tranh dữ dội lắm mới giữ được thiết kế cái chai đó. Quay lại với Adele và ba mùi hương. Ông ấy mang đến một nhành lan Lady of the Night (mùi như hoa lan chuông), một ít thuốc lá tẩu được chế biến với đường (mùi như bánh mì đang nướng), và cả... đồ lót của người tình Victor nữa. Adele đã cực kỳ chuyên nghiệp khi đưa lên mặt ngửi và tập trung cao độ. Bà ấy đỉnh thật sự! Và rồi, quảng cáo cho nước hoa Halston ra đời: "Gợi cảm. Phô trương. Quyến rũ". Đúng là cái chai mà ông ấy hằng mong ước. Và nó đã thành công vang dội.