Halston làm mình nhớ đến một người phụ nữ mình từng làm việc cùng tại một nhà hàng hồi những năm 80. Cô ấy xịt nước hoa quá tay, tạo thành một "quả bom mùi hương" cực kỳ áp đảo xung quanh. Kiểu tóc ngắn của cô ấy lúc nào cũng bất động vì dùng quá nhiều gel – chuyện này hồi đó cũng không lạ, nhưng cô ấy thì đúng là ở một đẳng cấp khác luôn. Kiểu như một phiên bản nữ của Max Headroom ấy. Cô ấy cao, thanh mảnh, ăn mặc cực kỳ chỉn chu, và lớp trang điểm thì cũng đậm y hệt cái "đám mây" Halston mà cô ấy đang khoác lên mình vậy. Cô ấy đeo đôi bông tai kim cương lạnh lẽo và một chiếc nhẫn đính hôn kim cương to bản. Mình không nhớ đã từng ngửi thấy mùi này trên ai khác, nên ký ức của mình về chai nước hoa này phụ thuộc hoàn toàn vào cách cô ấy dùng nó và mùi hương đó tỏa ra trên người cô ấy như thế nào. Chẳng hiểu sao mình không nhớ nổi tên cô ấy, nhưng lại nhớ rõ cô ấy hay kể về anh hôn phu tên Kyle. Nào là Kyle làm cái này, Kyle làm cái kia, Kyle tặng cô ấy viên kim cương cô ấy muốn, Kyle đưa cô ấy đến những nhà hàng sang chảnh... Nghe mô tả thì có vẻ mình không thích cô ấy, nhưng thực ra không phải, mình chỉ thấy bị cuốn hút thôi. Vì cô ấy trạc tuổi mình nhưng tính cách thì cứ như đến từ hành tinh khác vậy, khác hẳn với mình hay bất kỳ cô gái nào mình biết lúc bấy giờ.
Mặc dù Halston mang tông gỗ rất rõ, nhưng nó không hề mang lại cảm giác ấm áp, kiểu gỗ cháy bên lò sưởi đâu, ít nhất là trong ký ức của mình. Nó làm mình liên tưởng đến cảm giác bị lạc trong rừng sâu đầy sợ hãi, hoặc như một vụ cháy rừng vậy. Mình thấy nó chẳng giống Ciara, Opium, Tabu, Shalimar hay Coco chút nào cả. Cá tính của nó hoàn toàn khác: lạnh lẽo hơn và ít sự mời gọi hơn. Đây không phải là một mùi hương lộn xộn, mà là một không gian rừng gỗ lạnh lẽo trong một giấc mơ, nơi bạn đang bị sói đuổi theo và bị lạc lối. Thế giới đó không hề thay đổi, lúc nào cũng là hoàng hôn, cuối thu, trời chưa đổ tuyết, chỉ có mùi gỗ cháy và sự ấm áp thì ở đâu đó rất xa xôi, chỉ còn lại lá mục và rêu trên những gốc sồi nhưng không hề ẩm ướt. Nó khô khốc. Nốt da (leather) rất mạnh, cảm giác như người ta đang thuộc da trong một khu rừng thông khô lộng gió, với những luồng gió khô và cả mùi hóa chất dùng để xử lý da nữa. Mùi da này mạnh đến mức mình gần như có thể "nếm" được luôn ấy.