Pauline Ly
Tui mất khá lâu mới chịu đụng tới mấy cái mẫu thử của em này với bản EDT La Petite Robe Noire, vì thú thật là tui chẳng mặn mà gì với dòng này cả. Thứ nhất là nó có quá nhiều phiên bản, làm tui thấy rối hết cả lên. Thứ hai là tui cực kỳ không thích cái cách họ làm marketing, từ cái tên cho đến cái chai luôn. Thực ra tui không hề ghét váy đen, ngược lại là đằng khác! Nhưng cứ hễ thấy người ta tung hô nó lên quá đà, làm quá lên một cách lố lăng là tui thấy nó sến súa đến mức muốn buồn nôn luôn á. Tui cũng đồng tình với nhiều người khác – trong số các nhà làm nước hoa, tui chưa bao giờ nghĩ Guerlain lại chọn cái concept này để làm cả một dòng sản phẩm luôn. Nói chung là tui có hơi định kiến một chút, nhưng thôi thì cái gì cũng nên thử một lần, vả lại tui cũng rất thích mùi anh đào trong nước hoa nữa, nên mấy ngày qua tui có xịt thử cả hai bản. Và phải công nhận là, dù không đến mức mê mệt nhưng tui thực sự thích chúng! Mà cũng không có gì lạ, marketing chỉ là marketing thôi mà. Tui thấy hai bản này khá giống nhau, nên tui sẽ viết review này cho bản Couture vì tui thích bản này hơn. Về mùi hương thì dù trong bảng thành phần của bản Couture không nhắc tới anh đào, nhưng tui thấy cả hai đều đậm mùi anh đào lắm – chắc là cái mùi mâm xôi kiểu mứt ấy làm tui liên tưởng tới anh đào, và tui thấy không chỉ mình tui nghĩ vậy. Tui không phàn nàn đâu nha! Điểm khác là bản EDT thì nhẹ hơn một chút, mùi patchouli thì kiểu đất hơn, làm mùi hương có cảm giác hơi bụi bặm. Ngược lại, bản Couture thì mùi anh đào đậm hơn hẳn, kiểu đậm đà và ngọt lịm như siro ấy. Thú thật là nó làm tui nhớ tới mùi siro anh đào cực phẩm Louve của nhà Serge Lutens. Dù bản Couture này không thể nào sánh được với Louve về độ đậm đà, độ ngọt, độ lưu hương hay cảm giác hạnh phúc thuần túy, và mùi patchouli cũng làm nó bớt "ngon" hơn, nhưng vibe thì cũng có nét tương đồng. Tóm lại là cả hai mùi đều khá ổn, cực kỳ đáng thử cho mấy bà mê anh đào, nhưng với tui thì chúng chưa đủ xuất sắc để khiến tui phải khao khát thêm – nhất là khi tui vẫn còn cực kỳ ác cảm với cái branding của dòng này. Tạm thời thì tui vẫn sẽ trung thành với Louve để thỏa mãn cơn thèm anh đào thôi. P/s: Tui mới thấy có người so sánh với Cacharel Liberté và tui thấy đúng thật – có sự tương đồng ở đó; kiểu như sự kết hợp giữa trái cây mứt, patchouli và một chút gì đó giống như mùi gọt bút chì (mà mùi này thơm nha)...