Lê Thắm Lại
Tui cực kỳ thích hầu hết các dòng trong bộ La Petite Robe Noire luôn. Theo ý kiến của tui thì đây là một sự thể hiện vừa thanh lịch vừa đẹp đẽ cho cái trend "fruitchouli" của những năm 2010 mà chắc chỉ có Guerlain mới làm được tới tầm này. Công nhận là mấy bản flanker nhiều quá làm tui cũng hơi bị rối, có lẽ đó là lý do vì sao tới tận bây giờ tui mới thử cái "viên ngọc quý" đã ngừng sản xuất này. Nhưng mà giờ tui thấy mừng lắm vì cuối cùng cũng đã thử nó. LPRN Couture là một sự pha trộn ngọt ngào và lấp lánh giữa mâm xôi mứt và hoắc hương. Nhờ có một lượng lớn đậu tonka nên em nó có tông nền ấm áp, mùi vani và hơi cay nhẹ, cảm giác cũng gợi nhớ đến nốt hương anh đào của bản EDP nguyên bản nữa. Em này không hẳn là một mùi Chypre theo kiểu truyền thống đâu. Nốt rêu mang lại một lớp nền đất để kiềm bớt cái sự ngọt của quả mọng lại, nhưng nó không hề lấn át mùi hương đâu nha. Với tui thì em này hơi ấm quá, chưa đủ độ đắng hay sự tương phản đặc trưng của một mùi Chypre điển hình, nhưng tui không có chê đâu, tui yêu em nó vì chính cái sự tinh nghịch và sang chảnh như thế này nè. Về độ lưu hương và tỏa hương thì tui thấy cũng hoàn hảo luôn, đủ để người ta nhận ra và bám lâu, nhưng không bị quá nồng hay gây ngộp. À thêm cái này nữa: Tui cảm giác em này chính là "mắt xích còn thiếu" giữa bản LPRN EDP và LPRN Intense. Tui có sở hữu và cực mê bản Intense, nhưng trước giờ tui chưa bao giờ nghĩ nó có điểm chung gì với các bản còn lại trong dòng này cho đến tận bây giờ. Couture có cái sự mọng nước của trái cây đỏ như bản gốc nhưng không có mùi cam thảo, đồng thời cũng có nốt quả mọng và hoắc hương đậm đà như bản Intense nhưng lại không bị mùi kẹo bông. Tui thực sự thấy được sự kết nối logic từ bản EDP sang Couture rồi từ Couture sang Intense luôn á.