Lyla Phan
Trước đây mình đã từng ngán ngẩm các dòng nước hoa của Annick Goutal vì thấy chúng cứ nhạt nhẽo và chẳng lưu hương được bao lâu, và trải nghiệm lần này lại càng khẳng định thêm điều đó. Mình đã kỳ vọng Ce Soir Ou Jamais sẽ là một nốt hương hoa hồng đơn độc đầy quyến rũ, nhưng không, nó chỉ là một sự xịt ra yếu ớt, nhạt nhẽo như mấy cánh hoa hồng đang héo rũ trong nước vậy. Cảm giác giống hệt cái thứ "nước hoa" mà tụi con nít hay tự chế hồi nhỏ bằng cách nhét cánh hoa hồng vào cái hũ cũ rồi đổ thêm nước ấy. Dưới nắng hè, cái hỗn hợp đó bốc mùi chua loét, nhưng người lớn cứ hay chiều theo sự đáng yêu của tụi nhỏ, cứ để tụi nó bôi cái thứ nước đọng đó lên cổ tay mình rồi khen "thơm quá". Nhưng thực tế thì chẳng thơm tí nào. Chai này cũng y hệt vậy, vừa yếu vừa thiếu độ tươi mới. Nói chung là nước hoa của nhà Annick Goutal chẳng có chút sức mạnh hay sự quyết đoán nào cả. Chúng không bao giờ mang phong cách "tự tin khoe cá tính" hay kiểu "tôi đây, hãy làm quen đi", mà cứ như những lời thì thầm đầy bối rối, chẳng thể hiện được hết cái ý tưởng tuyệt vời ban đầu. Có người nhắc đến nốt hương rượu, nhưng với mình thì nó giống một mùi hương "than vãn" hơn là mùi rượu thực thụ. Nhưng điều mình khó chịu nhất chính là nốt hương hoa hồng. Mình cực kỳ mê hoa hồng thật, nhưng cái này nghe giống mùi geraniol với citronellal hơn là hoa hồng tự nhiên. Đây chẳng phải là một bó hoa hồng rực rỡ gì cả. Mình chính thức bỏ cuộc với cái kiểu nước hoa cứ nửa vời, thiếu sức sống của Annick Goutal.