Con này kiểu như một bản Addict mượt mà và dịu dàng hơn ấy. Nó ít chiều sâu hơn, thiên về hướng nữ tính và có mùi phấn ở nốt cuối, trong khi Addict với mình thì cảm giác đậm hơn, sắc hơn và hơi hướng unisex. mình mê em này cực! Phải đến tận bây giờ mình mới khám phá ra, chứ hồi trước chẳng mặn mà gì vì hồi 10 năm trước em nó nổi quá, với cả hồi đó mình còn đang mê mấy mùi kiểu celeb, lại còn trẻ con với nghèo nữa nên chưa dám đụng tới đồ designer. Giờ thì quanh mình ai ai cũng xịt LVEB, Si, Miss Dior hay mấy bản dupe rồi, nên cuối cùng mình cũng có thể rinh em Code này về làm của riêng!
Điểm cộng là em nó không quá ngọt để dùng cho những đêm mùa hè, nên mình có thể xịt quanh năm luôn. Nó không phải kiểu mùi 'tuyên ngôn' quá khác biệt (vì mình đã có em Scandal của JPG thơm nức mũi để làm mùi đặc trưng rồi), nhưng Code đủ quyến rũ cho buổi tối và mùi thì siêu đẹp. Bình thường mình hay bị 'khớp' với mấy mùi tối (kiểu như Addict, Alien, Hypnotic Poison edp, Crystal Noir, Velvet Orchid...). mình thích mùi của chúng, nhưng chúng lại chẳng ăn nhập gì với cái tính cách nhẹ nhàng và phong cách có phần trầm lắng của mình cả. Cảm giác như mình đang cố gồng lên thành một ai đó không phải mình, rồi cái mùi đó nó 'nuốt chửng' mình luôn, nghe cứ bị lạc quẻ sao ấy, xịt mấy mùi đó mình chẳng bao giờ được khen cả... Nhưng em này thì khác, nó có cái vibe 'ban đêm' đầy bí ẩn mà không bị quá tối, quá gắt hay phức tạp. Kiểu như một quý cô đáng yêu đang tận hưởng một buổi tối tuyệt vời vậy.
Á, mình cực kỳ mê sự kết hợp giữa mật ong ngọt ngào và hoa cam luôn! Gây nghiện thực sự. Mấy mùi 'ban đêm' khác mà mình xịt ổn là Lolita Lempicka (bản gốc ấy, giờ khó tìm lắm) và Ange Ou Demon (sắp tới mình sẽ chốt đơn em này). Cả hai đều khô lại thành mùi vanilla-hoa cỏ-gia vị kiểu phấn mịn màng như trong mơ, mà lại không hề nặng nề. Hai em đó mang vibe 'nàng tiên bóng tối' hơn là kiểu 'người đàn bà quyến rũ' – LL thì tinh nghịch hơn, còn AoD thì thanh lịch hơn. Với AoD thì mình phải tùy tâm trạng mới dám xịt, chứ riêng Code thì dễ dùng hơn nhiều.