Lại thêm một millennial nữa vào đây để nói rằng Code đã là mùi hương 'chân ái' của mình kể từ khi nó ra mắt năm 2006. mình mới 17 tuổi khi mua chai đầu tiên và đã xịt nó như một kẻ điên, kiểu xịt đẫm lên người luôn ấy. (mình có một chai họa tiết ren từ một đợt đổi đồ cực xịn, và một chai bản mới được cải tiến mà mình mua từ mấy năm trước ở vỏ chai trơn. Chuyện đó mình sẽ nói sau). Lời khen đầu tiên dành cho Code là từ một ông bạn khi ổng ôm mình lúc mình đang đi học. Ổng thốt lên: 'CÁI GÌ MÀ THƠM VẬY?! ĐỪNG BAO GIỜ NGỪNG XỊT NÓ NHÉ!'. Chắc ổng sẽ vui lắm nếu biết là mình chưa bao giờ ngừng dùng nó, lol. Suốt bao nhiêu năm qua, em này luôn nhận được nhiều lời khen nhất từ cả nam lẫn nữ. Thậm chí có mấy anh còn hỏi mình dùng gì để còn mua về tặng vợ nữa cơ.
mình hay gọi nhiều loại nước hoa là đại trà, nhưng em này thì không hề, dù nó có nổi tiếng đi chăng nữa. Có thể nó không phải hàng niche, nhưng nó là một kiệt tác. Chắc chắn không phải kiểu hoa cỏ trái cây an toàn, tầm thường đâu. Nếu gặp đúng chemistry, nó sẽ là một thứ 'thuốc độc' đầy bí ẩn và quyến rũ, lan tỏa trên cơ thể như những con sóng biển dưới ánh trăng đang vỗ về bờ cát đêm. Một sự kết hợp tuyệt vời giữa mật ong, hoa nhài và chút cam chanh ngọt ngào, quyện cùng năng lượng vanilla mượt mà, êm dịu. mình cũng chẳng ngại gì mà xịt em nó vào mùa hè đâu, nhưng thực sự là dùng vào mùa đông thì đỉnh hơn nhiều.
Khi mua bản mới, mình đã ngớ ngẩn không nhận ra là nó đã bị thay đổi công thức (cũng chẳng để ý là nó mất đi họa tiết ren đen luôn!). Lúc xịt lên, mình còn tự nhủ: 'Ôi không, chắc do cơ địa mình thay đổi rồi'. mình suýt thì phát khóc, cứ tự trách bản thân trong khi đáng lẽ phải trách Armani mới đúng, haha. Bản mới mùi thì cũng tương tự nhưng không còn là chính nó nữa. Nó không còn sức hút như trước, cảm giác cứ bị 'nhạt nhẽo'... kiểu thiếu hụt cái gì đó ấy. Cái chiều sâu giúp mùi hương tỏa sáng và lưu hương lâu đơn giản là không còn nữa. Sự khác biệt giữa hai bản ở nốt hương cuối... thật sự là gây thất vọng. Bản cũ giữ được độ sâu và mượt mà suốt nhiều giờ, còn bản mới thì tan biến thành một thứ gì đó nhạt nhẽo, vô vị của gừng và gỗ đàn hương. Có lẽ mình sẽ hiểu tại sao mấy người hay chê là 'đại trà' nếu họ chỉ mới dùng bản mới này. Armani bằng cách nào đó đã biến Code thành một bản sao không hồn của chính nó. mình sẽ dùng nốt chai mới này thôi, chứ còn chai họa tiết ren đen kia thì mình sẽ bám lấy thật chặt.