Hôm nay tui với em Blue Grass này quyết định cho nhau thêm một cơ hội nữa. Lỗi là tại tui cứ hay xịt quá tay, mà cái công thức hiện tại của Blue Grass thì không có "hiền" vậy đâu. Không, không, không nha, phải xịt từ từ thôi, chứ không là em nó "vả" cho choáng váng luôn đó. Phù, đôi khi thấy hơi ngộp thiệt, nhưng mà tui đang dần dần cảm nhận được cái hay của em nó rồi! Blue Grass là một hành trình đầy hương gia vị, da thuộc, phấn và aldehyde, cực kỳ hợp để dùng lúc cần tập trung hay suy ngẫm sâu sắc. Em này có chút cam chanh, chút hoa cỏ kiểu cẩm chướng với thủy tiên; có người nói có mùi vanilla nhưng tui thì không thấy. Với tui, nó thiên về mùi aldehyde, cay nồng, da thuộc, phấn và nhựa cây. Tổng thể mang lại cảm giác rất mộc mạc và đầy trải nghiệm. Lúc mới xịt, nếu lỡ tay quá thì nó sẽ bị nồng và thiên về mùi bọt cạo râu, nhưng tui đang dần làm quen được với chai này rồi.
À thêm chút nữa: tui cũng phải "chịu đựng" cái mùi hoa huệ nồng nặc, hơi kỳ cục một chút. Có khi đó chính là cái mùi giống cục thơm tẩy bồn cầu không chừng? Nhưng rồi nó cũng quyện lại thành cái vibe da thuộc, gia vị và phấn cực kỳ thú vị mà tui thích ở Blue Grass.
Cập nhật ngày 22/8/23: Hôm nay trải nghiệm khác hẳn luôn. Tui chả biết mình đang ngửi cái gì nữa! Em nước hoa này thực sự vượt quá khả năng hiểu biết của tui rồi, chịu thua luôn. Nhưng mà, lớp hương cuối mùi gỗ đàn hương thì cực kỳ xinh nha. Tui nhận ra là lượng xịt sẽ quyết định hoàn toàn mùi hương bạn cảm nhận được, nhạy cảm cực kỳ luôn. Đúng là một "nhân vật" khó chiều, nể thiệt sự.