Karen Thảo
Nói về em Blue Grass Vintage này á, hồi những năm 1950 là người ta đã dùng rồi đó! Tui nhớ hồi lần đầu ghé salon Elizabeth Arden Red Door tầm năm 1954, có một cô nhân viên chuyên xịt thử nước hoa cho khách để chốt đơn, cô ấy đã xịt em này lên cổ tay tui. Lúc đầu tui cũng chẳng ấn tượng gì mấy, thấy nó cứ giống mấy loại tui đang xài thời đó, kiểu như Vent Vert của Balmain ấy. Nó là một sự bùng nổ của aldehyde, oải hương, hương hoa rồi đến gỗ. Đúng chuẩn một mùi chypre luôn. Vậy nên lần đầu đó tui không mua. Nhưng tới lần thứ 3 ghé lại, tui bắt đầu thấy bị cuốn và muốn sở hữu em nó chỉ để làm đầy bộ sưu tập thôi. Mùi hương này mở đầu bằng nốt aldehyde cực kỳ rõ rệt, kiểu tươi mát nhưng lại mang hơi hướng cổ điển. Ngay từ lần xịt đầu tiên là thấy ngay hương cam chanh từ hoa cam và hoa nhài rồi. Sau đó là mùi oải hương cực kỳ đậm nét, một kiểu hương hoa cay nồng. Có hoa cẩm chướng, hầu như không thấy hoa hồng đâu, nhưng lại có cả hoa thủy tiên và hoa loa kèn, tạo nên một vibe hoa trắng rất đặc trưng. Tuy nhiên, mấy nốt hoa này không hề kiểu "nữ tính điệu đà" như mấy loại tui xài hồi đó đâu nha. Nó không hề giống Arpege kiểu phấn mịn hay dịu dàng đâu. Đây là một mùi chypre có chút nhấn nhá hoa cỏ nhưng nền tảng lại thiên về gỗ và cỏ hương bài mạnh mẽ hơn. Em này có độ tỏa hương cực đỉnh và bám mùi siêu lâu luôn. Khi lắng xuống, mùi hương có phần hơi nam tính một chút. Các nốt gỗ như đàn hương, rêu, tuyết tùng kết hợp với cỏ hương bài tạo nên một cảm giác rất nồng nàn, khá giống với mấy dòng nước hoa nam. Nhưng thời đó, phụ nữ dùng mùi kiểu này là chuyện bình thường, đó là thời của những người phụ nữ tự tin, mạnh mẽ và đầy quyền lực. Mùi này hợp với một bộ suit tối màu hơn là váy vóc điệu đà, kiểu như nước hoa dành cho giới công sở ấy. Nó làm tui nhớ tới Bandit của Piguet, dù Bandit thì nồng mùi xạ hương và da thuộc hơn, còn em này thì thay thế bằng các thành phần chypre như cỏ hương bài, rêu và gỗ đậm. Mùi gỗ ở đây đẹp lắm, làm tui liên tưởng đến mùa thu, kiểu lá rụng rồi không khí bắt đầu se lạnh của mùa đông ấy. Một mùi hương đồng quê, như đang ở ngoài trời vào cuối thu vậy. Nó gợi lên hình ảnh những cánh đồng cỏ, những ngọn đồi và những căn nhà gỗ nhỏ nằm tách biệt giữa rừng. Đôi khi nó còn giống như mùi xà phòng nam tính nữa. Tui từng rất thích xịt em này hồi còn làm giáo viên dạy nhạc và dạy opera. Mùi hương này mang lại cảm giác trang trọng, nghiêm túc, không hề màu mè, kiểu unisex hay fougere với oải hương và đàn hương. Tiếc là một mùi hương tuyệt vời như vậy, cái tên đầu tiên của nhà Elizabeth Arden, lại đang dần bị lãng quên hoặc sắp tuyệt chủng. Hy vọng họ sẽ không bao giờ ngừng sản xuất em nó để những tín đồ nước hoa vintage vẫn còn cơ hội thưởng thức.