mình xài cái này từ hồi 13 tuổi luôn đó... Không đùa đâu! mình ở Đông Âu, ngay trước khi Bức màn Sắt sụp đổ, ba mình với bạn ông ấy có đi làm mùa hè ở Pháp. Không hiểu sao họ xin được phép của Đảng Cộng sản luôn, nhưng họ đã sang đó làm việc ở một trang trại suốt cả mùa hè. Nghe hơi vô lý đúng không, vì ba mình có tận 7 bằng đại học, là một nhà khoa học chuyên về các phát minh kỹ thuật trước khi ra kinh doanh riêng. Thời đó, ông kiếm được rất nhiều tiền so với mặt bằng chung, nên khi về, ông mang theo bao nhiêu là quà, trong đó có một hộp Dior Poison (loại Eau de Cologne và Esprit de Parfum) cho mẹ mình. Mẹ giữ bản Cologne, còn mẹ tặng lại cho mình (lúc đó mới 13 tuổi) bản Esprit de Parfum!!!! mình cũng chẳng biết nên cười hay nên khóc nữa :-) Ừ thì, mình cứ thế xịt Esprit đi học mỗi ngày! Giáo viên với bạn bè ai cũng hỏi về mùi hương này, nói nhẹ nhàng thì mình kiểu như "hàng hiếm" ấy, vì hồi đó ở nước mình làm gì có Dior. Chỉ có nằm mơ thôi. Cái thời Bức màn Sắt đó nó ngăn cách hết mọi thứ văn hóa, thời trang, làm đẹp từ phương Tây. Tư tưởng lúc đó là phụ nữ phải đi làm, mặc đồ xám xịt chứ đừng có nghĩ đến mấy chuyện phù phiếm.
Rồi có lần mình bị dị ứng kinh khủng ở cổ, phải đi khám da liễu. Bác sĩ bảo mang chai nước hoa đó theo để kiểm tra, họ lấy hai mẫu thử. Một mẫu dán lên lưng mình để xác định xem có đúng là thủ phạm gây dị ứng không, mẫu còn lại thì gửi đi xét nghiệm. Mọi người tưởng tượng nổi cảnh mấy bác sĩ lúc đó không? Một đứa trẻ 13 tuổi mà dùng Dior. Họ còn muốn biết làm sao mình có được nó nữa cơ :-)))) Y tá với bác sĩ vừa sốc vừa buồn cười khi lấy mẫu, vì cả đời họ chưa bao giờ được chạm tay vào một chai Dior luôn. Thế nhưng, khi kết quả xét nghiệm trả về thì bất ngờ cực, trong Esprit có chứa nọc rắn thật. Thời đó "Poison" đúng nghĩa là "độc" luôn ấy. Đó là năm 1989, và chỉ vài tuần sau khi Bức màn Sắt sụp đổ, Dior đã chính thức đổ bộ vào nước mình một cách đầy kiêu hãnh. Cuộc sống thay đổi hoàn toàn. mình chuyển sang dùng bản Cologne của mẹ vì mẹ không bị dị ứng, còn mình thì không sao với bản Cologne đó, và thế là hành trình với nước hoa của mình bắt đầu. mình đã dùng qua rất nhiều loại, nhưng Poison Esprit sẽ mãi là mối tình đầu, là "chất độc" đầu đời của mình. Nhắc lại kỷ niệm này mà mình vẫn thấy mỉm cười.
Về mùi hương thì, thật lòng là nước hoa ngày nay khó mà tái hiện được cái chất của bản gốc, nó kiểu ma mị, tinh tế, huyền bí và cực kỳ cuốn hút. Chỉ cần một giọt Esprit thôi là thơm cả ngày, độ tỏa hương thì kinh khủng luôn. Đây là một mùi hương vượt thời gian, nhưng giờ mình chỉ dành nó cho những buổi tối mùa thu đông hoặc những dịp đặc biệt thôi. Kiểu mùi này cực hợp với một chiếc váy lụa satin, khăn choàng lông thú, vòng cổ ngọc trai dài, tóc uốn sóng mượt mà, thêm chút son đỏ rượu vang đậm và mắt khói nữa. Nếu bạn là tóc vàng thì mình nghĩ mùi này không dành cho bạn đâu, trừ khi bạn có một cá tính cực kỳ mạnh mẽ.
Nó là sự hòa quyện của những quả mọng ngọt lịm như mật, mận cùng với ngò rí, hoa hồi, hương trầm và vô số nguyên liệu "phù thủy" khác, giống như đang nấu trong vạc của chị em nhà Sanderson đêm Halloween vậy. Dior Poison sinh ra là để được chiêm ngưỡng và tôn thờ. Nó dành cho những người phụ nữ và đàn ông cực kỳ đặc biệt, cho những dịp vô cùng quan trọng. Nó ở đây để bỏ bùa mê lên bất cứ ai ngửi thấy nó.