Cái mùi Poison nguyên bản, thứ đã mê hoặc hàng triệu người vào những năm 80-90, thực sự bắt đầu biến mất từ năm 2001 rồi. Ngay từ năm đó công thức đã thay đổi, nó không còn đậm đặc và sâu lắng như trước, vẫn thơm đấy nhưng cường độ yếu hơn và bay mùi cũng nhanh hơn. Rồi đến năm 2004, thiết kế chai cũng đổi luôn, từ kiểu dáng thuôn dài như ống thuốc độc chuyển sang dạng tròn như cái thùng, và mùi hương cũng khác hẳn—nhanh, loãng, vẫn là một mùi hương tốt nhưng lại thiên về hướng thanh nhẹ và hoa cỏ.
Đến phiên bản 2012/13 thì mình thấy nó như một mùi hương hoàn toàn khác, có chút mật ong và mận ẩm nhưng cảm giác mờ nhạt lắm, chỉ còn là một ký ức xa xăm cho những ai hoài niệm, phải cố nhớ lại mới thấy được cái không khí đậm chất phù thủy thời những năm 80 ấy. Còn bản 2021 bây giờ á? Lại là một mùi khác nữa, kiểu như nước trong suốt có chút nốt cay, mận mật ong và thoang thoảng hoa loa kèn, nhưng thực sự là chẳng còn chút hào quang xưa cũ nào cả.
Cái mùi Poison thực sự ngày xưa nó quyến rũ và mượt mà lắm, lúc mới xịt lên là một cảm giác chưa từng có; một bầu không khí đêm xanh thẳm với hương nho đen và violet, ẩm ướt và trong vắt như thủy tinh. Nó không hề nhạt nhòa mà như một sự bùng nổ của muôn vàn màu sắc trên nền đen huyền bí, xoay vần giữa hương trầm và tiêu cay nồng, rồi chuyển dần sang quế, đinh hương, mật ong cam và vani béo ngậy, cuối cùng lắng xuống với xạ hương và hoa loa kèn vani đầy bí ẩn, mê hoặc. Thần thái của nó cực kỳ vương giả và quyền lực, vừa áp đảo nhưng lại khiến người ta phải yêu và kính trọng. Mỗi lần mình dùng lại, cảm giác như bao nhiêu năm tháng qua chưa từng trôi đi vậy. Đúng là ma thuật của một mùi hương thực thụ...