Khi Luca Turin bảo đây là ứng cử viên nặng ký cho danh hiệu "Mùi nước hoa ảm đạm nhất mọi thời đại", mình đã không tin, và thật lòng thì mình cũng hiểu tại sao. Có cái gì đó vừa quyến rũ một cách thanh lịch, vừa mang cảm giác đầy điềm báo về mùi hương này. Mỗi khi xịt em nó lên, mình cảm giác như mình được nâng tầm lên một đẳng cấp cực kỳ slay và sắc sảo, giống như lúc mình dùng Womanity vậy. Mùi hương ập đến như một cái nóng khô khốc, kiểu như nắng đã hong khô mọi thứ ấy. Một chút gỗ và mùi hăng hắc xộc lên mũi, đưa mình đến tận những cồn cát ở La Paz hay những bãi biển ở Sylt. Có một độ mặn nhất định mà mình thấy thật khó để phân loại, nó không hẳn là muối rong biển hay mồ hôi da thịt, nghe thì hơi kỳ nhưng thật sự là vậy. Nó đưa mình đi từ cái nóng khô của Munich đến cái nắng mùa đông rực cháy của sa mạc Gobi. Các nốt aldehyde chiếm sóng trong một khoảnh khắc cực nóng, nhưng là kiểu aldehyde tạo cảm giác ozone nổ lách tách chứ không phải kiểu aldehyde béo ngậy như xà phòng ướt đâu. mình thậm chí còn chẳng phân biệt được đâu là lúc mùi hương bắt đầu hay kết thúc, nó cứ như một cồn cát mênh mông vậy.
mình hay mơ thấy một hình bóng vừa đáng sợ vừa lộng lẫy, luôn xuất hiện trong một khoảng không trắng xóa đầy những loài cây trắng muốt như giấy. Một người phụ nữ khổng lồ đầy quyền uy, đôi khi hiện ra như một thực thể trong cơn bóng đè với những đường nét cơ thể không tưởng, có cánh và tỏa ra hơi nóng lung linh (tất nhiên là phải đi kèm với đôi giày cao gót rồi, mình là một diva hay lo âu mà). Và Dune chính là mùi hương mà mình hình dung người phụ nữ đó sẽ khoác lên mình. Ấm áp, thanh lịch, nhưng cũng hơi đáng sợ và, nếu mình dám nói, có chút gì đó ảm đạm.
Nó không phải kiểu "bom gia vị" ấm nồng như Opium hay Obsession đâu, không hề, nó có gia vị nhưng theo kiểu "gia vị được phơi khô như cá muối trên dây phơi trong gió lạnh" ấy. Nó vừa giống lại vừa khác biệt hoàn toàn so với mấy dòng nước hoa gia vị thập niên 90 mà mình từng dùng, và mình yêu nó mất rồi. mình đã xịt em này đi diễn và đi làm rất nhiều lần, mấy chị em xách túi hiệu đi ngang qua cứ phải ngoái lại ngửi mình, trông mình cứ như kiểu đang được bao phủ bởi một tia nắng, giống như một thiên thần đầy ám ảnh vậy. Giờ thì em nó đã trở thành món đồ không thể thiếu trong tủ nước hoa của mình rồi, chia buồn với cái ví của mình nhé. Chốt lại: em này đại diện cho một khía cạnh khác của hình tượng "nàng tiên Filipina bị ném vào thế giới hiện đại" – kiểu như được mặt trời bao bọc lấy vậy. Cực kỳ hợp để đi quẩy nếu bạn muốn thể hiện thần thái cực kỳ sắc sảo và quyền lực.