Chào mừng mọi người đến với buổi trà chiều kỳ quặc nhất trong một vườn hồng Anh mà các bạn từng tham gia. Kỳ quặc ư? Tại sao á? Vì tất nhiên là có một kẻ sát nhân đang ngồi ngay tại bàn rồi. Kể từ khi bà dì Agatha qua đời một cách đầy bất thường – trừ khi bạn coi strychnine là một loại thuốc bổ tự nhiên – thì cả ngôi làng cứ xôn xao nghi ngờ mãi. Bà ấy từng có cả một gia tài, mà chẳng biết giờ còn lại bao nhiêu và ai sẽ là người thừa kế nữa. Và thế là tất cả chúng ta ngồi đây để nghe xem ai là thủ phạm – nếu như bà Madam Coty già nua kia vẫn còn đủ tỉnh táo để tìm ra kẻ sát nhân trong vụ án này. Chắc chắn phải là phụ nữ thôi, vì dù sao thì thuốc độc luôn là vũ khí của phái đẹp mà.
Nhưng trời nóng kinh khủng, cái mùa hè muộn này thật không thể tin nổi. Cô nàng người Mỹ kia, người mà lúc nào cũng chỉ thấy son môi với tất chân, đã mang theo champagne hồng. Tiếng bật nút, bọt khí sủi lên, cái cảm giác nồng nàn của aldehyde. Ai lại đi uống champagne trong cái nóng này chứ? Lại còn là trong một buổi trà chiều tại vườn nhà một người đã khuất? Nhưng mà từ chối thì mất lịch sự quá. Mấy bông hồng trà đang vào cuối mùa, sau trận mưa tuần trước thì chúng cứ như đang lên men trong cái nóng hầm hập này vậy. Có cái gì đó nồng nặc, nhân tạo, giống như mấy viên kẹo Turkish delight rẻ tiền để quên ngoài nắng lâu ngày ấy. Cô nàng người Mỹ đó đang dặm phấn và xịt nước hoa. Có phải là No5 không? Trời ạ, đây đâu phải là quán bar đâu. Rồi kem clotted trên bánh scone có đang bị hỏng vì nhiệt độ này không? Hay là mùi vanilla từ cô cháu gái người Úc vừa xuất hiện cùng anh hôn phu đầy mùi gỗ và xe thể thao?
Bà cụ uống xong trà, và tui ngửi thấy một luồng hương Earl Grey ngọt ngào. Rồi bà ấy tuyên bố... hóa ra thủ phạm là gã làm vườn. Agatha đã chán việc phải nuôi mấy cái sở thích nhà kính của lão rồi, bà ấy muốn dẹp hết để bán bộ sưu tập lan của lão. Lão làm vườn chạy mất dạng, còn cảnh sát thì đã đợi sẵn. Cô nàng người Mỹ kia đóng sập hộp phấn lại, chẳng mảy may quan tâm đến sự hỗn loạn, rồi đứng dậy đi gặp luật sư để lo việc thừa kế. Trước khi đi, cô ta dừng lại, nhìn thẳng vào tui: "Ồ dĩ nhiên rồi, tôi biết ngay từ đầu đây là một vụ án đậm chất đàn ông mà, đúng không? Tôi ngửi thấy mùi đó ngay."
Đây đúng là một vụ án mạng kinh điển, kiểu "ngầm" nhưng lại mạnh mẽ như một cú đập búa vậy. Bề ngoài thì có vẻ hào nhoáng, thanh lịch với hoa hồng và vanilla, nhưng ẩn sâu bên dưới là sự nồng nặc của hóa chất, một chút mùi ẩm mốc, thậm chí là xạ hương đầy ám ảnh đang ẩn hiện một cách đầy đe dọa. Một mùi hương cực phẩm cho phái nữ và cả những người đàn ông biết chơi, kiểu người không ngại một đóa hồng có gai. Mọi người nhớ săn bản vintage, hoặc nếu không thì dùng bản "creamy skin perfume" rồi layer thêm với body spray để tạo hiệu ứng "chết người" nhé. Tui là con trai, đang lạc lối giữa biển nước hoa nữ đây, ai có gợi ý gì cho tui thử tiếp thì vào thread 'nước hoa nữ nào nam giới có thể dùng được' nha.