Trời ơi... Vincent Roubert thực sự đã làm được một điều kỳ diệu. Ông ấy đã bắt trọn được sự tinh tế, gần gũi của các nốt aldehyde!!! Thay vì để các nốt hương dẫn dắt, ông ấy đã bắt chúng phải trình diễn một bản giao hưởng theo ý mình. Đó mới là đẳng cấp của một nhà chế tác thực thụ. Xu hướng có thể qua đi, nhưng phong cách là mãi mãi. Nếu bạn muốn một "vụ nổ" aldehyde, hãy chọn Chanel 5. Còn nếu muốn sự làm chủ và tinh tế trong cách dùng aldehyde, hãy chọn L'Aimant. Đơn giản vậy thôi (mà nếu muốn cả hai thì cứ lấy cả hai như mình nè).
Thú thật là chẳng ai giải thích được chính xác tại sao các dòng nước hoa này lại có sự tương đồng như vậy. Chúng ta chỉ biết cả hai đều có chung nguồn gốc. Có lẽ chúng cùng xuất phát từ một "xưởng" hương Chiris – nơi mà việc bảo vệ bản quyền sáng chế có vẻ không được chú trọng lắm, khiến hương thơm bị rò rỉ và phát triển theo hai hướng khác nhau. Aldehydes không phải là mới, nhưng việc sử dụng chúng với số lượng lớn như cách Houbigant hay Chanel đã làm mới thực sự là một cuộc cách mạng. Theo ý kiến của mình, cái "ma thuật" trong nước hoa Chanel chính là aldehyde, nhưng về kỹ thuật thì ông ấy không hẳn là một "chiếc mũi" vĩ đại nhất. Chanel 5 và L'Aimant thực chất có sự tương đồng rất lớn, có thể cùng bắt nguồn từ một "mẹ" là Rallet N1.
L'Aimant và Vincent Roubert mang lại sự tinh tế, làm chủ được các nốt aldehyde, trong khi phong cách của Chanel lại có phần "mạnh bạo" hơn. Mình không thấy điều đó là tệ, vì mình thích cả hai. Cái tên L'Aimant trong tiếng Pháp có nghĩa là "nam châm", và nó thực sự có sức hút cực kỳ mãnh liệt. Đây là mùi hương dành cho những người phụ nữ tự tin. Nó có sự tươi sáng của aldehyde, chút citrus và bergamot ôm lấy neroli, rồi đến sự điềm tĩnh của phong lữ và cỏ hương bài. Trái tim của mùi hương là sự ngọt ngào từ đào và mơ, hòa quyện cùng các loài hoa thanh tao như huệ, diên vĩ, nhài và hồng. Kết thúc bằng một lớp nền đầy tính "animalic" từ xạ hương và civet, trên nền gỗ đàn hương và hổ phách ấm áp. Dù nhiều giờ trôi qua, mình vẫn cảm nhận được hương hoa thoang thoảng trên nền hổ phách. Thật tuyệt vời!
Về phần vỏ chai, L'Aimant đã trải qua rất nhiều thiết kế khác nhau tùy vào nồng độ. Có những chai đời đầu được làm bởi Rene Lalique hay Baccarat, nhưng phần lớn sau năm 1920 là sản phẩm từ xưởng thủy tinh của Coty. Mình thích tất cả các thiết kế đó, không hẳn vì chất lượng mà vì gu thẩm mỹ của chúng.
Tầng hương đầu: cam bergamot, hoa cam, đào, aldehyde (và cả hoa lan nam phi, dạ lan hương nữa).
Tầng hương giữa: hoa linh lan, cẩm chướng, diên vĩ, phong lữ, lan hồ điệp, nhài Grasse, hoa hồng, hoa violet và ylang-ylang.
Tầng hương cuối: hoắc hương, xạ hương ambrette, hổ phách, benzoin, labdanum, civet, cỏ hương bài, xạ hương Tây Tạng, vanilla Mexico, gỗ đàn hương Mysore, đậu tonka Venezuela và gỗ tuyết tùng Virginia.
Mọi thứ hòa quyện cực kỳ mượt mà, không cái gì quá lấn lướt hay quá nhạt nhòa. Khi hương lắng xuống, mình thấy nó có nét tương đồng với Bois des Îles. Một mùi hương đẹp, nữ tính, quyến rũ nhưng lại rất gần gũi với làn da. Nó vừa thanh lịch, riêng tư, vừa hiện đại, vượt thời gian và đầy bản năng. Một sự trốn chạy đầy mê hoặc.