Duyên Lan Quách
Ngửi Must mà tui thấy hổ thẹn thực sự; sao bao năm qua test hơn 1000 mùi nước hoa mà tui lại bỏ qua cái cực phẩm phương Đông sang chảnh này cơ chứ?! Kiểu như lúc đầu nhìn bảng thành phần là tui kiểu: Galbanum hả? Thôi bỏ đi. Da thuộc á? Không, cảm ơn nha. Xạ hương Civet? Bỏ qua luôn! Thế rồi cuối cùng tui cũng được tặng một lọ dung dịch màu hổ phách/cognac đậm đà, dán nhãn "Must de Cartier", mà lại còn là bản parfum cổ điển nữa. Điểm đầu tiên tui nhận ra là galbanum, nó có nhiều kiểu nhưng cái này khá giống kiểu trong chai Safari của Ralph Lauren. Nó quyện với chút hương gỗ cay nồng, hình như là từ gỗ hồng, cẩm chướng và tonka, cảm giác giống như vỏ quế vậy. Tui không thấy rõ mấy cái note xanh mướt lắm, chắc là do nồng độ của bản parfum này. Sau đó mùi ấm dần lên, mượt và ngọt hơn khi hổ phách với vanilla lộ diện, quyện cùng mấy cái note trước đó vẫn cứ thoang thoảng. Còn mấy cái note động vật làm tui sợ trên lý thuyết thì sao? Nói thiệt là tui chẳng thấy mùi hôi gì hết, chỉ thấy ấm áp thôi. Cảm giác nó không phải là một hỗn hợp các nốt hương vô hồn, mà giống như một sinh vật có da có thịt vậy. Kiểu như đang được một chú gấu lông xù thân thiện ôm ấy! Galbanum mang lại nét thanh lịch kiểu chypre, được bao bọc trong sự sang trọng, ấm áp của phương Đông, tui thấy ý tưởng này cực kỳ thông minh. Có thể tưởng tượng một người có quyền uy nhưng lại cực kỳ nhân hậu và tử tế đang xịt Must. Đỉnh thực sự.