Must de Cartier đúng là một ca khá kỳ lạ. Mình đang có một bản miniature EDT vintage trong cái chai hình chữ nhật màu đỏ có khung vàng. Nó là một mùi hương Oriental cực kỳ bùng nổ của thập niên 80, thiên về ngọt hơn là cay – kiểu mùi như là tiền thân của các dòng gourmand hiện đại vậy. Lúc mới xịt, mùi trái cây cảm giác như bị chín quá mức, rồi đến lúc lắng xuống thì lại có chút gì đó giống như chocolate. Dù mình rất thích và trân trọng những dòng amber vintage kiểu hơi "nồng" một chút, nhưng mình không mặn mà lắm với Must. Nó nặng nề, ngọt lịm như siro và đôi khi cảm thấy hơi bị quá đà, gây khó chịu. Tuy nhiên, phải công nhận nó đã mở đường cho những cái tên như Dior Dune (mùi mình thích hơn nhiều), nên đây vẫn là một phần quan trọng trong lịch sử nước hoa.
Mở đầu là những nốt trái cây chín mọng, ngọt lịm kiểu siro, cực kỳ mạnh mẽ ngay từ đầu. Đào và dứa dẫn lối, sau đó là cam chanh ngào đường, tạo nên một màn chào sân ngọt đến dính miệng (nếu có thêm chút cam chanh tươi mát thì có lẽ sẽ đỡ hơn, nhưng thôi mình lạc đề rồi). Các nốt gỗ cũng xuất hiện ngay từ đầu, làm mùi hương có phần nặng nề hơn. Một chút galbanum xanh – nốt hương mình vốn rất mê – nhưng ở đây lại thấy hơi lạc quẻ, trong khi mấy nốt aldehyde thì làm cho mùi có chút cảm giác xà phòng khi hương trái cây dịu đi.
Khi mùi hương phát triển, tầng hương hoa aldehyde hiện lên, và đây có lẽ là giai đoạn ổn nhất của em này. Tuy nhiên, thay vì mang lại cảm giác thanh thoát, phần aldehyde lại hơi bị xẹp. Một tổ hợp hoa vàng dẫn dắt, mang cảm giác phấn hoa rõ rệt, rồi sau đó là nhài indolic. Một chút đinh hương tạo độ cay, cùng với rễ diên vĩ và hoa hồng tạo nên nét phấn mịn khi mùi hương tiến triển. Có một sự ngọt ngào của vanilla lẩn khuất sau các loài hoa, dần thay thế sự ngọt lịm của trái cây lúc đầu. Sự ngọt ngào này càng lúc càng rõ hơn, giống như mùi chocolate rẻ tiền hòa cùng nền hổ phách. Càng về cuối, mùi càng có chút hơi hướng động vật nhưng cái sự ngọt lịm nặng nề vẫn còn đó. Độ tỏa hương thì mạnh, độ lưu hương thì cả ngày luôn – mình xịt một nhát bản EDT vintage này mà nó trụ được hơn 9 tiếng.
Lời nhận xét của Luca Turin khi so sánh em này với mấy loại chocolate hương vị lạ lẫm trong hộp chocolate là hoàn toàn chính xác. Có quá nhiều thứ đan xen và nó ngọt đến mức ngấy (theo kiểu vintage đầy bất ngờ). Với mình thì em này không hợp. 1.5/5.