Trời hôm đó lạnh buốt và ảm đạm, nhưng không phải ngày thường đâu, mà là Đêm Giáng Sinh. Tuyết rơi trắng xóa khắp nơi. Sáng hôm đó mình cực kỳ may mắn khi đi săn đồ theo chủ đề, tình cờ va phải một chai Nuit de Noël phiên bản cổ, còn mới lắm, nằm trong một khu chợ đồ cũ, có cả hộp đá ngọc bích với tua rua đầy đủ luôn. Vì vốn luôn thấy thiết kế này là một trong những mẫu bao bì thanh lịch nhất từ trước đến nay, nên mình chốt luôn không cần suy nghĩ. Cầm món đồ lịch sử này trong túi áo, mình nghĩ ngồi nhâm nhi chút gì đó và ngửi mùi hương này giữa ngày đông giá rét thì cũng không tệ chút nào.
Giả vờ như đang ở năm 1922, mình bước vào một quán bistro cũ và gọi một ly cognac hảo hạng. Từ chỗ ngồi, mình thấy một cô gái với mái tóc đỏ rực nổi bật dưới chiếc mũ beanie, trông như một ngọn đuốc cháy giữa trời tuyết vậy. Cô ấy đang ngồi trên chiếc túi xách đặt trên nền đá cẩm thạch, tay cầm một túi giấy nhỏ và trông có vẻ rất hào hứng. Mình nhấp một ngụm cognac rồi mỉm cười, tự hỏi điều gì làm cô ấy phấn khích đến thế. Nhưng rồi, khoảnh khắc cô ấy lấy thứ trong túi giấy ra làm tim mình lỡ một nhịp. Đó là một chai nước hoa hình chữ nhật với nắp đen giản dị. Hay đúng hơn, mình nhận ra cái nhãn của nó. Cô ấy mở ra, chấm vài giọt lên cổ tay và cổ. Nếu đây không phải là sự trùng hợp thì chắc chắn là định mệnh rồi. Mình quyết định táo bạo hơn một chút: "Để mình cho bạn xem của mình, nếu bạn cho mình xem của bạn nhé." Cô ấy ngạc nhiên lắm, rồi mình bảo: "Đây là 'bà nội' của bạn đấy, muốn làm quen không?" Thế là cô ấy đồng ý đi uống cùng mình vì ngoài trời quá lạnh.
"Ôi Chúa ơi... Thật là kỳ diệu..." Dù mùi hương đã tan đi từ lâu, nhưng linh hồn của nó vẫn còn vương vấn. Cô ấy nhắm mắt lại, chìm đắm trong không gian đó. Chúng mình gọi nhau là "người lạ cao quý" để giữ chút bí ẩn cho ngày đặc biệt này. Rồi cô ấy chủ động mời mình ngửi mùi hương trên cổ cô ấy. Một cử chỉ thật tự nhiên và ấm áp. Khi mình lại gần, không biết là do mùi hương, do không khí hay do sự kết nối giữa hai người, mà mình suýt bật khóc. Mình nói với cô ấy: "Bạn có mùi hương giống như những thiên thần đang làm việc trong tiệm bánh của Thiên đường, giữa một bếp lửa rừng đang cháy rực vậy..."
Chúng mình đã ở bên nhau suốt 3 tiếng đồng hồ. Khi đến lúc cô ấy phải đi bắt xe buýt, chúng mình đứng nhìn nhau hồi lâu. Cô ấy khẽ chạm môi mình một cái rồi rời đi. Trước khi biến mất vào đám đông, cô ấy hét lên: "Mình là Maria!". Mình đứng lặng giữa dòng người, châm một điếu thuốc và mỉm cười khi tưởng tượng ra sự ngạc nhiên của cô ấy khi tìm thấy chai nước hoa trong túi xách của mình. Hy vọng bạn đang hạnh phúc nhé, Maria xinh đẹp. 28 năm trôi qua, mình chưa từng thấy bạn già đi, cũng chưa từng thấy bạn xa cách. Hình bóng bạn vẫn vẹn nguyên trong tâm trí mình, giống như điều kỳ diệu đã cho chúng ta gặp nhau vào buổi sáng mùa đông năm ấy. Tiếng cười của bạn vẫn còn vang vọng đâu đây. Và như một linh hồn thân thuộc, mình biết năm nào bạn cũng sẽ ghé thăm mình, vào đúng ngày mà mình tự thưởng cho mình một chút hương thơm mang tên bạn. Mãi mãi thanh xuân... Mãi mãi hạnh phúc... Mãi mãi là Maria của mình từ mùa Giáng sinh năm 1986. Mùa Giáng sinh của Nuit de Noël...