Logan Quốc An
Mình bị nghiện cái mùi chín mọng, hơi chua và nồng đậm của Acaciosa Parfum. Với ai mới thử, có lẽ sẽ thấy em này hơi "gắt" và lấn lướt, nhưng mình thì lại cực kỳ mê cái sự táo bạo này. Lý do mình yêu em nó là vì nốt nhài ở đây chỉ dành riêng cho những "tín đồ" thực thụ của hoa nhài thôi. Không phải kiểu nhài nhẹ nhàng, thoang thoảng đâu, mà là một mùi nhài đầy khiêu khích và quyến rũ. Chính nốt dứa đã tạo nên độ chua đó, kiểu ngọt lịm, thấm đẫm và gây nghiện, hơi dính dính như trái cây lên men nhưng mà lại cực kỳ tinh tế. Vẫn có hương hồng đặc trưng của nhà Caron, nhưng lần này nó mang vẻ gai góc và cá tính hơn nhiều. À suýt quên, nốt ngọc lan tây ở đây đậm đặc, nồng nàn và ẩm mượt nhất mà mình từng ngửi thấy trong các loại nước hoa. Nhiều người bảo tên Acaciosa là đặt sai, nhưng mũi mình lại ngửi thấy rõ mùi hoa cassie ẩn trong lớp balm hoa nồng nàn, kiểu như sự pha trộn giữa phấn hoa ngọt ngào, cỏ dại và hoa violet. Có thể là do mũi mình tự "vẽ" ra thôi, nhưng biết đâu mình đúng? Có bác perfumista nào rành về phân tích thành phần xác nhận giúp mình với? Khi lắng xuống, mùi gỗ đàn hương và một chút đinh hương hiện lên, đúng chất Caron cổ điển, cảm giác cực kỳ dễ chịu và chuẩn bài. Từ những nốt mở đầu bùng nổ và tầng hương giữa mướt mát, em nó chuyển sang một lớp nền ấm áp, béo ngậy, giống như một món tráng miệng kiểu Charlotte Russe cổ điển hơn là kiểu bánh cookie hiện đại. Từng giây phút xịt em này đúng là thiên đường luôn.






















