Diệu Vân Trịnh 2
Chẳng biết mình đã kỳ vọng điều gì ở chai này nữa, nhưng chắc chắn không phải là mùi này. Mùi nó cứ như đất nặn cũ trộn với nhựa vậy. Không hợp với mình chút nào, dù mình vốn rất thích các dòng nước hoa của nhà Cacharel.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Chẳng biết mình đã kỳ vọng điều gì ở chai này nữa, nhưng chắc chắn không phải là mùi này. Mùi nó cứ như đất nặn cũ trộn với nhựa vậy. Không hợp với mình chút nào, dù mình vốn rất thích các dòng nước hoa của nhà Cacharel.
Mình thực sự ghét mùi này, dù chẳng muốn thừa nhận chút nào. Có một cái gì đó cứ như mùi nhà vệ sinh công cộng vậy, mình cũng không biết phải giải thích sao nữa!! Mình rất muốn yêu thích một chai nước hoa kinh điển như thế này, nhưng khi xịt lên da hay quần áo thì mình thấy nó cứ bị ghê sao ấy! Mình đã kiên trì dùng thử trong vài tháng rồi mà vẫn không tài nào cảm được :/ Thật ghen tị với những ai yêu thích mùi hương kinh điển này, nhưng với mình thì đơn giản là không hợp.
Có quá nhiều thứ đang diễn ra trong mùi hương này. Các nốt hương cứ như đang tranh giành nhau vậy. Mình không chắc là mình thực sự thích nó, nhưng lại không thể ngừng ngửi cổ tay để xem mùi hương này sẽ biến chuyển về đâu. Một trải nghiệm thật sự "điên rồ". Nốt hương heliotrope kiểu phấn và hơi hắc như nhựa đóng vai trò là "tài xế", hiện diện rõ rệt nhất trong suốt hành trình. Những bông hoa trắng đậm mùi indolic là vị khách ồn ào ngồi ghế trước. Còn nhang và khói thì ngồi phía sau, lặng lẽ nhấm nháp những viên kẹo cam thảo kiểu cổ điển. Điểm đến là: một cửa hàng đồ cũ (thậm chí còn có chút thoang thoảng của lá currant, đúng chất bài "Thrift Shop" của Macklemore). Cửa hàng đồ cũ yêu thích thời thơ ấu của mình dường như luôn có bóng dáng của Lou Lou vất vưởng quanh đó. Mình khá thích thiết kế chai màu xanh dương rực rỡ và độc đáo này. Các mùi hương của nhà Cacharel thường mang đậm dấu ấn thời đại, và Lou Lou cũng không ngoại lệ. Chắc chắn là nó mang đậm vibe của những năm 1980. Có một bạn trên này đã nhận xét cực chuẩn, mình hoàn toàn có thể hình dung ra một giáo viên dạy mỹ thuật trung niên với phong cách lập dị xịt mùi hương này. Nó kỳ quặc, nhưng theo một cách nào đó thì lại rất tuyệt vời.
Một người bạn của tôi từng dùng mùi hương này từ những năm 80. Lúc đó tôi thấy nó không hợp với mình, nhưng lại cực kỳ hợp với cô ấy. Nhiều năm sau, khi thấy những người thích mùi này cũng yêu thích các dòng nước hoa nồng đậm (powerhouse) mà tôi vốn bị thu hút, tôi đã quyết định "blind buy" một chai 30 ml. Và tôi phải thừa nhận rằng giờ đây tôi lại thấy nó rất hợp với mình. Mùi hương mang thiên hướng phấn, hơi ngọt và xịt ra là thấy "mạnh" ngay. Nó có những nốt hương trầm ấm mà tôi rất thích, dù không quá cay nồng – vốn là yếu tố yêu thích nhất của tôi. Có lẽ điều thực sự thu hút tôi chính là những ký ức về thời đó – những ngày đại học bên hồ bơi, vừa hút thuốc Virginia Slims, vừa uống Diet Pepsi cùng bạn. Khi đó tôi dùng Lauren, còn cô ấy dùng LouLou, và rõ ràng là LouLou trông "ngầu" hơn hẳn, hoàn toàn áp đảo. Điều tôi luôn ghét ở LouLou là thiết kế chai, dù tôi rất thích chiếc hộp đựng. Thật tiếc là cái chai trông chẳng ăn nhập gì với cả vỏ hộp lẫn mùi hương bên trong. Tuy nhiên, giá thành khá hời và tôi rất vui vì sau ngần ấy năm mà nó vẫn còn được sản xuất. Chỉ là cái chai không thể hiện được vẻ "cool ngầu" như trong ký ức của tôi về LouLou.
Mùi hương này giống hệt như búp bê Barbie vừa mới mở hộp vậy. Ngọt kiểu nhựa dẻo, hơi lạ lùng nhưng tất cả chúng ta đều mê, đặc biệt là thế hệ 7x. Đây là bài đánh giá thứ hai của tôi về LouLou vì đây là một trong những mùi hương yêu thích nhất của tôi. Tôi liên tưởng đến một cô nàng Barbie tóc đen quyến rũ, cài hoa tiare trên tóc, thoang thoảng mùi hương trầm trong không gian. Có lẽ là cả những vòng hoa trắng nữa chăng? Ừ, yêu em nó lắm.
tui đã muốn ngửi thử mùi này ít nhất là 35 năm rồi. Hồi xưa chị họ tui có để chai này trên bàn trang điểm, cạnh mấy chai Liz Claiborne với Tresor. Mà tui chẳng có ký ức gì về mùi này cả, nếu chị ấy có xịt thì chắc cũng chỉ xịt nhẹ thôi. tui bị mê cái vỏ chai này lắm nhưng chưa bao giờ đủ can đảm để thử. Lần đầu tiên xịt thử, tui còn không nghĩ đây là mùi của chị ấy, chắc là được tặng hoặc chị ấy chỉ thích cái chai thôi. Vì chị ấy kiểu quý cô Dior dịu dàng hơn, còn mùi này thì kiểu hơi mạnh mẽ, cay nồng và hoa cỏ đậm đặc. Nhưng mà tui mê xỉu! Chị họ tui - người mà tui cực kỳ ngưỡng mộ - vốn là người hay ngại ngùng, dịu dàng, thanh lịch và đầy bí ẩn. Với tui, đây là mùi dành cho những người táo bạo, hướng ngoại hoặc thậm chí là hơi "dị" một chút. Kiểu như đây chính là mùi hương mà một dòng signature của Betsy Johnson nên có ấy. Lúc mới xịt thì mùi hơi kiểu cũ kỹ và mang hơi hướng vintage (nói giảm nói tránh vậy thôi), nhưng chỉ vài phút sau là nó chuyển sang tông hoa cỏ, hương nhang và trái cây ngay! Đúng gu tui luôn vì tui là fan cứng của dòng amber spice! À, tui cũng thấy cái cảm giác hơi nhân tạo mà mọi người hay nhắc tới, nhưng tui thấy Lou Lou chỉ hơi có chút vibe synthetic thôi, chứ không bị lố kiểu mấy dòng nước hoa hiện đại bây giờ - cái kiểu mà mùi nó cứ kỳ kỳ, như mùi đất nặn, mùi nhựa hay mùi siro ho ấy. Với cả tui cực kỳ thích cái tên Lou Lou luôn!
Hương hoa, đậm và dày, mang đậm hơi thở thập niên 80. Mùi hương có chút cảm giác ẩm ướt và hơi hướng nhân tạo, nhưng vẫn rất đẹp và có nét riêng biệt. Nó gợi liên tưởng đến một cô chủ tiệm cá tính, quyết đoán ở độ tuổi đầu 30, đang diện một chiếc kính thời thượng cùng đôi giày Converse. Mùi hương không quá phức tạp nhưng lại mạnh mẽ và đầy ấn tượng.
Lou Lou là một cú bùng nổ của hương hồi, theo sau là mùi hoa nhài vừa ngọt lịm như siro vừa có chút mùi thuốc lá. Những nốt hoa ngậy ngậy, kiểu như đang đón nắng cứ thế hiện ra, chủ yếu là thiên tử thảo và hoa sứ. Một chút hương hoa trắng kiểu kẹo cao su thoảng qua, xen lẫn đâu đó là mùi nhang được cắm vào bó hoa. Qua thời gian, tui nhận ra "mùi nhang" trong mấy dòng nước hoa nữ thường giống kiểu mùi bụi bặm, nồng nồng của nhang chưa đốt hơn là mùi khói cuộn xoáy. Ở tầng hương cuối là sự kết hợp cực kỳ ngậy của nhựa benzoin và vani, nó cứ mơn trớn như mùi cashmeran và mộc dược khi cái hiệu ứng kẹo cao su hay mùi búp bê vẫn còn vương vấn. tui còn thấy cả cái sự giòn tan, lấp lánh của maltol đường cháy, hay kiểu như mùi bánh quy đường có hương nhài, nhất là khi ngửi thấy trên cái áo len cũ. Dù tui có bóc tách được hết như vậy, nhưng Lou Lou vẫn cực kỳ mượt mà và hòa quyện trong cái sự phức tạp đa sắc đó. Giống như mấy dòng nước hoa cổ điển có bảng thành phần dài dằng dặc, đọc vào cứ như một mật mã hay một trò đùa vậy, nó chỉ muốn mời gọi mình cứ thế mà ngửi thôi, đừng có phân tích làm gì. Kiểu như bạn có thấy thưởng thức một bức tranh hay hơn không nếu cứ nhìn vào danh sách liệt kê từng tông màu được pha trộn để tạo ra nó? Phải nói là Lou Lou chính là "tiền thân" cho sự đồ sộ của Alien, hay chính xác hơn là Alien Essence Absolue ấy! tui đã đợi mòn mỏi mới được thử Lou Lou – dù mua online dễ ợt nhưng tui cứ nhất quyết phải tìm mua trực tiếp ở mấy cửa hàng giảm giá, mất tận 6 năm trời chỉ để đi ngửi thử. Đúng là phí thời gian! Nếu không vì mấy cái quy tắc kỳ quặc của bản thân thì tui đã có một cực phẩm mùi búp bê trong bộ sưu tập từ lâu rồi. tui yêu Lou Lou, tui hiểu nó. Và có thể làm nhiều người thất vọng, nhưng với công thức hiện tại, tui thấy mình xịt bao nhiêu cũng không thấy quá tay. Đúng là một phát hiện đầy phấn khích! Mãi yêu Lou Lou. À, tui muốn nói thêm là thỉnh thoảng nó sẽ có những khoảnh khắc mùi giống dầu em bé (không phải mùi phấn đâu nhé) và cả mùi bao thuốc lá vừa mới mở nữa. Thật sự rất tuyệt!
Eo ôi. Đúng là kiểu nước hoa thập niên 80 cũ kỹ và nồng nặc. Nó giống như nỗi ác mộng thời thơ ấu vậy (nếu bạn là một millennial). Hôm nay lúc đang xếp hàng thanh toán ở Boots, mình thấy có vài chai Cacharel để test và nhận ra ngay chai này vì ngày xưa mẹ mình từng dùng. Mình đã hơi nghi ngờ đây là kiểu "bom mùi" nồng nặc không lối thoát, và đúng là vậy thật. Khiếp thật! Với mình, mùi này chủ yếu là khói (không phải hương trầm mà là kiểu khói khét như lốp xe cháy...), thêm một chút hồi, cam thảo, gia vị và hổ phách, nhưng tất cả hòa quyện lại thành một mùi hương cực kỳ khó chịu và ngột ngạt. Cacharel có nhiều siêu phẩm vượt thời gian, nhưng chai này chắc chắn KHÔNG nằm trong số đó! (Tất nhiên đây chỉ là ý kiến cá nhân mình thôi. Mình biết nhiều người thích mùi này, xin lỗi mọi người nhé!) Tuy nhiên, nốt hương cuối (sau khoảng 2-3 tiếng) thực sự rất dễ chịu - một mùi trái cây pha gia vị nhẹ nhàng, gợi nhớ đến nến thơm Giáng sinh hay cocktail trái cây cay nồng.
Mùi hương này mở đầu rất mạnh mẽ, mang phong cách hoa cỏ cổ điển, mượt mà và có chút nồng nàn kiểu indolic khiến mình đã phải thốt lên "thôi xong rồi". Nhưng đến giai đoạn sau, hương thơm chuyển sang mùi hoa tiare nhiệt đới cực kỳ tuyệt vời, thoang thoảng hơi hướng biển cả, pha chút khói và phấn mịn nhẹ nhàng. Trên da mình, đây là một mùi hương hoa cỏ phấn mịn đầy quyến rũ, gợi nhớ loáng thoáng đến Shalimar (nếu cảm nhận kỹ). Tuy nhiên, nếu thử trên giấy, mùi hương này lại có cảm giác khá ngột ngạt, nồng nặc mùi hoa và quá mạnh.