Charlie Hữu Phát
tui muốn dành lời cảm ơn Lou Lou một lần nữa sau khi được 'vỗ về' bằng em ấy giữa đợt cúm mùa này. Nằm trên giường, vừa đọc review vừa chịu đựng cơn sốt nhẹ, đau đầu với đau họng, tự dưng tui quên hết cả mệt mỏi luôn. Ngay cạnh chiếc giường trắng muốt là cái tủ đầu giường, nơi tui cất giữ bộ sưu tập nước hoa nhỏ bé nhưng cực kỳ quý giá của mình. Thỉnh thoảng, tui lại lấy một chai ra ngửi rồi nhớ lại mấy cái review tâm đắc nhất. Lúc này, có mấy chai tui chẳng thể chịu nổi, vài chai thì thấy cũng tạm, nhưng chỉ có Lou Lou là giúp tui dịu lại, cảm giác như là một liều thuốc chữa lành vậy. Nói ra thì hơi kỳ, nhưng cảm giác ngửi cái nắp xanh đó rồi ngả lưng xuống chăn cứ như là đang tận hưởng một sự thỏa mãn đầy 'cấm kỵ' ấy. Nếu có ai bắt gặp cảnh này, chắc họ chẳng hiểu nổi đâu. Trong tất cả những chai tui sở hữu, Lou Lou là cái tên duy nhất tui dám gọi là 'gây nghiện'. Có thể tui đã từng 'ngoại tình' với những mùi hương khác, hay thậm chí là lơ là, bỏ quên em ấy suốt thời gian qua, nhưng Lou Lou vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi. Em ấy chứng minh rằng mình chẳng hề giận dỗi, mà sẽ luôn ở đó, sẵn sàng bên cạnh bất cứ khi nào tui cần.